Thật ra, An Nhạc không có lừa bọn họ, trong một gian phòng ở trúc lâu xác thực có một bức họa, người trong bức họa cũng thật là râu trắng, cả người mặc áo bào màu xanh, lão nhân tóc hoa râm, mà lão đầu này chính là lão tổ Lưu gia, lão tổ Lưu gia cũng đúng là lưu lại di ngôn nói rằng lúc nàng hai mươi tuổi sẽ có đại loạn, theo lý mà nói thì nàng cũng nên gọi lão tổ Lưu gia một tiếng sư phụ, mà nước của linh tuyền này cũng đúng là người lưu lại, cho nên mới nói, nàng không có nói dối.
Lời này vừa ra, tất cả mọi người đều yên tĩnh lại, mẹ Lưu nói: ''Loại dược thủy này tuy có thể thức tỉnh dị năng, tẩy tủy phạt kinh nhưng quá trình lại đau đớn như vậy, Nhất Nhất còn nhỏ như vậy, nhưng vẫn muốn kiểm tra.'' Lưu gia gia nói: ''Nhất Nhất cũng không phải là đóa hoa bị chúng ta bảo hộ ở trong nhà giữ ấm, nàng đúng là hùng ưng ngao du trên bầu trời, chúng ta cũng không thể ngăn cản nàng đi đến con đường trưởng thành, còn có, mặc kệ sư phụ của nàng là ai có cái mục đích gì, nếu Nhất Nhất đã uống loại dược thủy này, đến lúc đó nếu có tác dụng phụ gì thì chúng ta cũng sẽ phụng bồi nàng.'' Mọi người gật đầu, khi bọn họ uống xong dược thủy này cũng đã nghĩ như vậy, nhưng lại không ngờ đến dược thủy này còn có tác dụng như vậy.
Triệu cữu cữu cũng lên tiếng: ''Tin tức về loại dược thủy này nhất định không thể tiết lộ ra ngoài, nếu không, dù là chúng ta, cũng sẽ không bảo hộ được Nhất Nhất.'' , ''Chỉ cần người ở đây không nói ra thì cũng sẽ không có người khác biết.'' Triệu cữu mụ nói tiếp, sau đó ánh mắt của mọi người đều dừng lại ở trên người Triệu An Huy, Triệu An Huy hiển nhiên cũng sẽ phát hiện điểm này, vì thế liền xù lông: ''Các ngươi đều nhìn ta là có ý gì a, tiểu gia tuy rằng ngọc thụ phong lâm, nhiệt tình cởi mở, thanh xuân ánh dương, nhưng cũng không phải là người miệng lớn, huống chi là chuyện an toàn của Nhất Nhất!'' Thấy Triệu An Huy xù lông, mọi người cũng không trêu ghẹo hắn.
Lưu An Thần nói: ''Nhất Nhất nói, sư phụ của nàng nói cho nàng, trong vòng hai mươi năm tất sẽ có đại loạn, là có ý gì a?'' Lưu trầm giọng nói: ''Ý là, chúng ta phải tùy thời chuẩn bị sẵn sàng, sắp sửa ứng phó đối mặt với nguy cơ.'' Lúc này, Lưu An Dạ im lặng lên tiếng: ''Thế nhưng ngay cả nguy cơ là gì chúng ta cũng không biết.'' Trên mặt mọi người cứng đờ, cuối cùng, vẫn là Triệu gia gia ho nhẹ một tiếng, nói: ''Đúng là chuyện vô cùng quan trọng, chúng ta phải nâng cao năng lực của mình, mặc kệ là nguy cơ gì, chỉ có thực lực cường đại, mới có thể nắm giữ vận mệnh của mình, mới có thể bảo vệ tốt người mình muốn bảo vệ, về phần những thứ khác, chỉ có thể tùy cơ ứng biến.'' Tất cả mọi người đều gật đầu đồng ý, màn nói chuyện này cũng đã xong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


