Bà ấy mắng Vương Nhị Anh là tên khốn đang muốn dạy hư con trai bà!
Nhưng bất kể như thế nào, Lý Thái Sơn vẫn đi lên núi. Chỉ là lúc anh ta đi lên núi thì rất tốt nhưng khi xuống núi thì đầu lại sưng như đầu heo.
Chu Lâm nhìn thấy thì suýt chút nữa cũng không nhận ra anh ta.
“anh Lâm, tố…… Tố tôi vịt, thái…… Thái Sơn.” Đôi mắt của Lý Thái Sơn đều bị sưng đến híp lại, miệng cũng bị sưng và nói không rõ.
Cả người đều bị sưng tấy khủng khiếp đến nỗi không dám nhìn.
Bên cạnh còn có Vương Nhị Anh, cũng không khá hơn Lý Thái Sơn là bao nhiêu.
“Sao hai người lại thành ra như vậy?” Chu Lâm nhận ra, trợn mắt há hốc mồm nói.
Lý Thái Sơn khóc không ra nước mắt, anh ta hối hận c.h.ế.t đi được!
Nhìn thấy trời cũng không còn sớm nên hai người chuẩn bị đi xuống núi.
Lúc đi xuống núi Lý Thái Sơn không muốn đi con đường đó, mà muốn đi con đường mà anh ta đã đi.
Nhưng Vương Nhị Anh nói con đường kia gần hơn, Lý Thái Sơn còn hỏi anh ta sao lúc đi không đi đường này, Vương Nhị Anh nói rằng con đường đó khá xa, nhưng nếu rẽ ngang rồi đi thì lại gần, anh ta thường đi đi về về trên con đường đó.
Lý Thái Sơn cũng lập tức để anh ta dẫn đường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Bác sỹ bày dại àh 😂😂😂