Do vậy Bạch Minh Châu được bọc kín mít đưa lên xe lừa.
Cả người được bọc trong một chiếc chăn bông lớn, trên đầu cuốn khăn, gió không thể lọt vào được.
Hai đứa nhỏ cũng được bọc kín mít. Một đứa nằm trong n.g.ự.c bà Lý, một đứa khác nằm trong n.g.ự.c Lý Thái Sơn.
Chu Lâm chăm sóc cho Bạch Minh Châu, kêu ông Đào đi chậm một chút, nhìn thấy hố thì tránh đi đừng để bị xóc ảnh hưởng đến vợ anh, khiến ông Đào không nói nên lời.
Nhóm người đi về đại đội Ngưu Mông.
Sau mười hai giờ trưa, họ mới bắt đầu về, bọn họ đi chậm nên về đến đại đội đã gần năm giờ.
Xe lừa đi về đến cổng.
Bà mợ nghe thấy tiếng, chạy ra ngoài, nhìn cháu ngoại ôm cháu dâu đi vào.
“Mợ, chúng cháu về rồi.” Chu Lâm cười nhìn bà.
“Cháu chào mợ.” Bạch Minh Châu cũng chào theo.
“Được rồi, mau về phòng đi.” Bà mợ gật đầu.
Chu Lâm ôm Bạch Minh Châu về phòng, bà mợ nói vọng theo: “Minh Châu, cháu thấy thế nào? Có ổn không?”
“Mợ yên tâm, cháu rất ổn, mợ đi nhìn hai đứa bé đi ạ.” Bạch Minh Châu tìm tư thế thoải mái, giọng có hơi mệt mỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Mợ n9 rất tốt