Mấy ngày nay Bạch Minh Châu cũng rất thích ăn món bánh bột ngô rau dại do mợ út làm. Hương vị của nó cực kỳ thơm.
Lúc này, Sở Sương mang trả lại cho Bạch Minh Châu bản thảo đầu tiên mà cô cho họ mượn. Cô ta nói đôi câu rồi rời đi.
Chu Tam Đản chạy đến, hôm nay cậu bé đào được ba con giun đất.
“Tam Đản, nợ của con đã trả xong rồi.” Bạch Minh Châu bảo cậu bé bỏ mấy con giun đất vào chuồng gà, khiến cho mấy con gà mái lao vào giành ăn, và lập tức nói với cậu bé.
Hai mươi con giun đất đổi lấy hai miếng thịt, hôm nay coi như là thanh toán xong.
Chu Tam Đản nói: “Về sau nếu có thịt ăn, cháu sẽ lại đổi với chú út!”
“Vậy cháu thương lượng với chú út của cháu đi.” Bạch Minh Châu nói.
Chu Tam Đản lập tức chạy đi.
Bà mợ vừa băm rau dại vừa hỏi: “Mợ còn chưa hỏi, tại sao thằng bé luôn đào giun mang đến đây? Và sao chị gái thằng bé lại đến đây giúp đỡ quét rác vậy?”
Bạch Minh Châu mỉm cười và kể lại chuyện ba chị em thằng bé dùng sức lao động của mình để đổi lấy thịt lợn rừng hầm trước đó.
Cuối cùng cô nói: “Anh ấy chính là một người không ngay thẳng, chuyện gì cũng có thể làm được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Tình làng nghĩa xóm



