Anh cả Chu đã kết hôn với chị ta mười mấy năm, không lẽ không hiểu ý của chị ta sao? Anh ta liền nói: "Cười cái gì? Anh đã nói rồi mà. Nếu em đi chăm sóc cô ấy ở cữ, người ngoài biết được đều sẽ giơ ngón cái lên khen em là một người chị dâu tốt!"
Chị dâu Chu nhìn anh ta, hỏi: "Thật sao?"
“Chuyện này… chuyện này chắc là không đâu nhỉ?” Anh cả Chu không nhịn được nói: “Hai đại đội cách nhau khá xa. Mà nếu mợ út đến chăm sóc em bé, cậu út ở nhà một mình thì phải làm sao?”
"Tất nhiên là ăn với Cố Quảng Hạ rồi, còn có thể làm sao nữa?" Chị dâu Chu không nhịn được, nói, vốn dĩ chỉ là nói vu vơ. Nhưng chị ta càng nghĩ càng cảm thấy Chu Lâm sợ rằng sẽ đi mời mợ út đến giúp đỡ!
"Lỡ như mợ út của anh đến giúp thì chúng ta còn việc gì nữa đâu? Nếu bỏ lỡ cơ hội này thì chúng ta sẽ làm sao để hòa thuận với chú hai được?" Chị ta không nhịn được hỏi.
Anh cả Chu đáp: "Nếu vậy thì chủ động qua đó nói để chú hai không cần phải đi làm phiền mợ út. Đến lúc đó em đi là được, chúng ta cùng một đại đội, thế này còn tiện lắm đấy!"
Chị dâu Chu vẫn không chịu hạ mình: "Em không đi, anh muốn đi thì tự đi đi."
Anh cả Chu không chút do dự, nói: "Được, anh đi thì anh đi!"
Bây giờ chú hai đã thành đạt như vậy, anh ta nhất định phải bắt tay làm hòa thôi. Sau này, không biết chừng có lúc anh ta còn cần nhờ vả chú hai giúp đỡ nữa đấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




❤️❤️❤️