Đôi khi phụ nữ cũng nên tùy hứng một chút, quá hiểu chuyện thì sẽ không có ai thương.
“Em nghe nhóm chị Lý nói một thời gian nữa là có thể đi đào rau dại. Rau dại mới mọc cực kỳ tươi ngon.” Bạch Minh Châu vừa đi tản bộ vừa nói.
“Đúng vậy, em muốn ăn à vợ? Nếu em muốn ăn thì đến lúc đó anh sẽ nhờ người đi đào. Chúng ta làm vằn thắn và bánh bao ăn nhé?” Chu Lâm nói.
“Bột mì sắp hết rồi.” Bạch Minh Châu nói.
“Không sao. Qua mấy ngày nữa anh lại đi, đến lúc đó anh sẽ mua về nhiều một chút.”
Bạch Minh Châu khẽ cười, lại có chút thất vọng: “Quyển sách đầu tiên của em chắc là đá chìm đáy biển rồi.”
Đã trôi qua lâu như vậy rồi mà cuối cũng vẫn không có hồi âm. Không cần bàn cãi nữa, chắn chắn là sách của cô không được chọn rồi.
Điều Chu Lâm lo lắng nhất chính là điều này. Tiền nhiều hay ít đều không quang trọng, chủ yếu là có thể được lựa chọn để cho vợ anh có được an ủi.
Kết quả là không được chọn.
Anh vội vàng an ủi: “Không có gì đâu, vốn dĩ đây không phải là chuyện dễ dàng. Không được chọn cũng là chuyện rất bình thường, không ai có thể biết được tài năng của em hơn anh, chúng ta thử loại sách khác nhé?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Đổi lại để nu9 nuôi gia đình cũng được 😂😂



