Nhưng cô không ngờ anh lại xử lý như vậy.
“Chú út ơi, cháu đồng ý, chờ đầu xuân cháu sẽ bắt hai mươi con giun cho chú, nhưng mà cháu không biết đếm.” Chu Tam Đản nói.
“Cái này còn không đơn giản hay sao, cháu bắt đến đây, chú út ở nhà sẽ ghi sổ cho cháu, nếu chú út không ở nhà thì thím út sẽ ghi cho cháu.” Chu Lâm nói.
Chu Tam Đản nghe xong, “Được, nhưng mà cháu muốn ăn ba miếng thịt!”
Chu Lâm xua xua tay, “Cái này không được mặc cả, nếu cháu cảm thấy dùng giun đổi thịt không có lời thì thôi vậy.”
Chu Tam Đản muốn ăn thịt, “Vậy được!”
Hai đứa Chu Đại Nha và Chu Nhị Nha rất là băn khoăn, Chu Lâm nói: “Hai cháu suy nghĩ thế nào rồi? Trên đời này không có bữa cơm nào là miễn phí cả, chỗ chú út cũng không có thịt miễn phí đâu.”
Chu Đại Nha do dự rồi nói, “Nhưng mà chú út cũng quá là lừa gạt, hai mươi ngày liền, chúng cháu phải quét đến bao giờ chứ?”
“Không đồng ý cũng không sao cả mà, chú út cũng không ép các cháu phải đồng ý.” Chu Lâm bình tĩnh nói: “Đây cũng là nể tình các cháu là cháu của chú út, chứ nếu không cũng không đến lượt các cháu làm đâu, chú út tìm anh em nhà họ Đoạn đến quét, chắc chắn là bọn chúng sẽ vui vẻ kiếm thịt ăn cho mà xem.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



