Chu Lâm: “……” Bản thân anh lại không ngay thẳng.
Chu Lâm không muốn nói chuyện với kẻ lỗ mãng này. Tuy rằng anh đã nói chuyện với Trương Đại Căn nhưng anh vẫn dự định bản thân sẽ trực tiếp gặp mặt Trương Mã Tử!
Suýt nữa thì anh thực sự bị rình mò ra chuyện còn gì!
Đương nhiên điều quan trọng nhất vẫn là chuyện sau này. Anh vẫn muốn đi ra ngoài vận chuyển hàng hóa. Nếu như bị người khác theo dõi thì còn có thể làm được gì chứ?
Cũng không phải là Trương Mã Tử này chỉ muốn theo dõi anh, mà anh ta còn muốn chặt đứt con đường làm ăn của anh!
Cướp đoạt con đường làm ăn của người khác cũng giống như g.i.ế.c cha mẹ họ, có ai hiểu được mức độ nghiêm trọng của chuyện này không?!
“Anh Lâm, ngày mai anh đi lên núi không? Anh rất may mắn nên tôi muốn đi cùng với anh.” Lý Thái Sơn có chút tham lam, muốn đi săn thú rừng về ăn, nhưng bản thân đi thì cũng không bắt được cái gì nên anh ta muốn đi cùng anh mới được.
Chu Lâm nghĩ hiện tại Trương Mã Tử còn bệnh nên không ra ngoài. Hơn nữa Trương Đại Căn đã trở về hỏi thì chắc chắn cũng sẽ rút dây động rừng, nên lập tức nói: “Được, sáng mai đi!”
Buổi sáng ngày hôm sau, Chu Lâm, Lý Thái Sơn, còn cả Lý Phong Thu và Cố Quảng Thu tổng cộng bốn người cùng nhau đi lên núi săn thú rừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
May mắn lớn nhất là gặp được nu9 xuyên không



