"Không phải là thêu hoa trên gấm, có cũng được mà không có cũng được. Nếu được chọn thì theo giá thị trường của nhà xuất bản, một tập truyện ngắn cũng có thể được trả nhuận bút khoảng mười mấy, hai mươi đồng, cũng không khác mấy so với lương một tháng của người ta." Bạch Minh Châu nói.
Chu Lâm ngạc nhiên, hỏi: "Nhiều như vậy sao?" Anh còn tưởng chỉ có một hai đồng thôi.
Bạch Minh Châu lườm anh, nói: "Anh tưởng em nói muốn chia sẻ gánh nặng kinh tế của gia đình là nói đùa à?"
Chu Lâm lập tức đáp: "Tất nhiên là không phải. Anh còn không biết tài năng của vợ anh sao? Anh rất ủng hộ em, nhưng tiền nhuận bút nhiều hay ít không quan trọng. Quan trọng nhất vẫn là em phải chú ý nghỉ ngơi, đừng để mệt mỏi."
"Em không mệt." Bạch Minh Châu nói rồi lại nhìn anh: "Nhớ kỹ, trong thời gian này đừng nên ra ngoài."
Vì vậy, bọn họ đã thức cả đêm để theo dõi, muốn xem liệu Chu Lâm có động tĩnh gì vào lúc nửa đêm không?
Những người có vợ chắc chắn sẽ không đến đợi, chỉ có những kẻ ăn bám trong thôn không lấy được vợ thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



