Lý Đại Ni gật đầu: “Đợi đến lúc Dương Quân về rồi con sẽ bàn bạc với anh ấy.”
Mẹ Đại Ni cũng không nói gì thêm, chuyện lớn như vậy chắc chắn phải bàn bạc với con rể, nhưng vấn đề không lớn, chỉ có kẻ ngốc mới không muốn mua căn nhà tốt như vậy.
Bạch Minh Châu tắm rửa trong nhà, cả người nhẹ nhõm và thoải mái.
Đây là một trong những tiện lợi của căn nhà mới. Khi sửa nhà cô cũng cho xây dựng một phòng tắm riêng, chỉ tiếc hiện tại không có máy nước nóng, nếu không thì lắp đặt thêm một cái sẽ tiện lợi hơn nữa.
Tắm xong, cô đến phòng sách viết bản thảo, tiện thể dạy phụ đạo cho các con, đến chín giờ thì cho các con về phòng ngủ.
Ngay cả khi chúng đã lớn thì việc này vẫn được thực hiện nghiêm ngặt, chúng đều phải ngủ vào khoảng chín giờ.
Bây giờ đã chuyển đến nhà mới là một ngôi nhà ba gian, mỗi người một phòng cũng dư sức, nhưng bé tư nhút nhát, không muốn ngủ một mình nên ngủ cùng các anh của mình.
Hôm nay ngủ ở phòng anh cả, ngày mai ngủ ở phòng anh hai, ngày kia ngủ ở phòng anh ba, còn ban ngày thì có thể ngủ trưa ở phòng riêng của mình.
Chuyện của các con thì để các con tự sắp xếp vậy.
Chỉ cần đến giờ chịu đi ngủ là được.
Bạch Minh Châu cũng gần như vậy, viết bản thảo đến 9 giờ 40 phút thì dừng bút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



