Chú Trương cũng nói ăn gì cũng được, không cần phải chiêu đãi riêng đâu, ông cũng không phải là người khác.
Nhưng hai người cũng rất vui vẻ, đây là lần đầu tiên bọn họ đến một nơi rộng lớn như thủ đô, có người thân và bạn bè mới tốt, chứ nếu không thì sống một mình sẽ có chút vắng vẻ cô đơn.
“Đi thôi, chúng ta về trước rồi nói sau.” Cố Quảng Thu nói.
“Có nặng không? Để em xách phụ anh nhé?” Trương Kiều Mai nhìn mấy thứ đồ anh ấy xách trên tay, liền nói.
Cố Quảng Thu cười nói: “Vợ à, nếu em ngồi lên lưng anh thì cũng có thể cõng cả em về nhà đấy.”
Nhưng đúng thật đây mới chính là tính cách thật của Cố Quảng Thu.
Khi còn nhỏ anh ấy và người em họ Chu Lâm đã rất thân thiết, nhưng sau này hai người họ có khác biệt hơn một chút, nhưng bây giờ cổ họng của anh ấy đã được chữa khỏi, cho nên chắc chắn tính cách cũng trở nên cởi mở vui vẻ hơn.
Chú Trương và thím Trương giả vờ như không nghe thấy những lời nói của con gái và con rể, đều là những người từng trải, sao đôi vợ chồng trẻ lại có thể không có chút lời tán tỉnh nhau chứ?
Chỉ khi mối quan hệ tốt mới như vậy thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



