Đặng Tường Kiệt không thấp hơn so với anh, hai người cao bằng nhau, nhưng anh ta là một người đọc sách, từ nhỏ đến lớn đều chưa từng đánh nhau, nên làm sao anh ta có thể là đối thủ của Chu Lâm chứ?
Anh ta bị cú đ.ấ.m này làm cho ngã thẳng xuống đất.
“Sao anh lại đánh người khác?!” Trần Tùng đang đứng ở trong bóng tối xem náo nhiệt thì nhìn thấy lập tức quát lên bảo Chu Lâm dừng lại, và cũng chạy đến nâng Đặng Tường Kiệt đứng dậy. Hai người đều giận dữ trừng mắt nhìn Chu Lâm.
Người thanh niên trí thức lớn tuổi Đổng Kiến cũng nghe thấy âm thanh nên chạy từ chỗ thanh niên trí thức ra. Anh ấy nhìn thấy Đặng Tường Kiệt được nâng dậy, trên mặt còn sưng tấy vì cú đ.ấ.m đó của Chu Lâm. Anh ấy nhìn Chu Lâm, nói: “Chu Lâm, anh có chuyện gì mà lại trực tiếp đến chỗ thanh niên trí thức này đánh người thế?”
Đợi Chu Lâm rời đi rồi, thì Đổng Kiến mới phản ứng lại, nhịn không được nhíu mày nói: “Tường Kiệt, chuyện này là sao? Anh lại đi tìm thanh niên trí thức Bạch ư?”
Đặng Tường Kiệt không nói chuyện, nhưng vẻ mặt thì hiển nhiên là đã rõ ràng.
“Mặc kệ trước đây thanh niên trí thức Bạch có quan hệ gì với anh, nhưng hiện tại cô ấy đã là vợ của Chu Lâm, là vợ chính thức được cưới hỏi đàng hoàng. Sau này anh vẫn nên tự giác chút đi!” Đổng Kiến không muốn dính líu nhiều đến chuyện này nên nhắc nhở anh ta một câu sau đó rời đi.
Trần Tùng đỡ Đặng Tường Kiệt đi vào trong và hỏi anh ta: “Tường Kiệt, anh đi tìm Bạch Minh Châu làm gì? Anh thật sự bị cô ấy dùng thế lực “ép vua lấy lệnh chư hầu” mà bắt ép sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Cẩu lương nhiều quá ❤️😂😂



