Mợ út nói: “Bầu không khí đã thay đổi đi rất nhiều, lúc trước mợ có chuyện trò qua lại với bà Thẩm, nghe nói có một gia đình gần nhà bố mẹ bà ấy bị cướp, con dâu út của bà ấy đến nói: Ngày xưa ai dám cả gan làm mấy chuyện này chứ?”
“Còn ai mà không cả gan chứ, năm đó anh hai của Niên Viễn Phương ở thôn ta còn bị trộm cắp hết tiền.”
“Nếu Tam Đản không lầm đường, về sau ắt hẳn không thể tệ đi được.”
Sau khi trò chuyện dăm ba câu, nhiều vấn đề đã được vạch trần ra.
Hiện tại Bạch Minh Châu khá nhàn nhã nên cô tranh thủ thứ bảy và chủ nhật để đi dạo quanh cục quản lý nhà ở.
Hôm nay cô cũng may mắn nên nhìn thấy có một tấm biển rao bán một căn nhà riêng.
Không giống với ba căn nhà trước, căn nhà này lại có hai gian riêng biệt, giá của căn nhà này cũng không quá đắt.
Căn nhà một gian thường có giá hơn bốn nghìn đồng, nhưng căn nhà hai gian này lại chỉ có giá chín nghìn đồng trong khi giá bên ngoài thị trường của một căn nhà hai gian này phải gần mười nghìn đồng.
Vì lý do gì mà nó lại rẻ hơn tới gần một nghìn đồng cơ chứ, quả nhiên là có vấn đề.
Bạch Minh Châu hỏi quyền tài sản chưa đủ rõ ràng hay sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Dám đụng vào nu9 àh 😂😂😂



