Cũng là vừa vặn, hôm nay lại gặp được Dương Nhược Tình. Khi bọn họ ăn xong đi ra thì nhìn thấy cô ta được Giang Tân ôm lấy eo muốn đi vào ăn cơm.
Hai bên vừa vặn gặp nhau.
Nếu đã đụng phải, vậy thì đương nhiên không cần thiết phải khách khí, Bạch Minh Châu nhìn thẳng vào Dương Nhược Tình: “Bạn học Dương, đã nhìn thấy chưa? Về sau hy vọng bạn sẽ mang theo đầu óc khi đi ra cửa.”
“Sao cô lại nói chuyện như vậy!” Giang Tân lập tức nói.
“Phụ nữ đang nói chuyện, không có chuyện cho đàn ông như anh xía vào.” Bạch Minh Châu quét mắt nhìn về phía Giang Tân: “Làm cho tốt việc sứ giả bảo vệ của anh đi, đừng để cô ta thân tại doanh Tào tâm tại Hán, chuyện của mình cũng quản không tốt, mà còn tới nghi thần nghi quỷ châm ngòi chia rẽ người khác. Hơn nữa chúng ta cũng không thân, từ trước đến nay đều không thân!”
Sắc mặt Giang Tân trầm xuống, còn muốn nói gì nữa nhưng mà cũng đã bị Dương Nhược Tình với sắc mặt trắng bệch giữ chặt, nhìn cũng không thèm nhìn mấy người Bạch Minh Châu mà mang theo anh ta đi vào tiệm cơm.
Bạch Minh Châu mới nói lời xin lỗi với Lý Tiêu Hằng: “Khiến cho anh Lý chê cười rồi.”
“Tôi biết người phụ nữ này, dường như cô ta đang hiểu lầm quan hệ giữa cô và tôi.” Lý Tiêu Hằng nói.
Lúc trước có một lần anh ta qua đó mang đồ cho em gái Lý Tiêu Tiêu của anh ta, khi ra cổng trường thì gặp phải Dương Nhược Tình.
Dương Nhược Tình bảo anh ta dừng một bước để nói chuyện, sau đó vô cùng nghiêm túc nói với anh ta rằng Bạch Minh Châu là phụ nữ đã có chồng, bảo anh ta phải tự biết kìm chế đừng phá hỏng gia đình của người khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️❤️



