Có đôi khi anh phải lái xe đi vài ngày mới về. Trong nhà chỉ có một nhóm người già, phụ nữ và trẻ em. Đặc biệt là mợ út, bà ấy rất dễ kích động nếu thật sự gặp chuyện gì lớn, nên thật sự rất mong muốn cậu út lên đây để ổn định tình hình.
Bạch Minh Châu viết như vậy tất nhiên cũng muốn hỏi mợ út, mợ út dỗi: “Lần đó chỉ là ngoài ý muốn. Nhưng mà con thêm vào, biết mợ vô dụng thì ông già này cùng sẵn sàng lên.”
“Mợ út thật sự vẫn có năng lực, không có điểm nào vô dụng cả.” Bạch Minh Châu không vui.
Những lời này khiến mợ út rất vui vẻ.
Lúc ấy giá thực đơn của các nhà hàng là từ năm một chín bảy mươi lăm, bởi vì cô thi đỗ đại học là năm bảy tám, nên một số loại có giá không thay đổi, một số loại khác giá hơi tăng một chút. Gọi một con vịt quay và một số món ăn khác và cơm … thì một bữa ăn có giá khoảng hai mươi đồng.
“Chúng con đưa cậu mợ lên đây, mấy đứa Tiểu Tây và Tiểu Bắc sẽ không được hưởng thụ cảm giác được ông bà nội chăm sóc.” Bạch Minh Châu nói.
Mợ út nghe thấy cô nói những lời này, lập tức nói: “Con đừng nghĩ đến chuyện đó. Nếu bọn chúng còn nhỏ thì còn nói cũng được nhưng bây giờ chúng đã bao nhiêu tuổi rồi chứ, sao còn cần phải chăm sóc tụi nó? Chúng ta ở quê nhà có khi còn cần bọn chúng chăm sóc nhiều hơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.




Người giàu số 1 kinh thành cơ mà
❤️❤️❤️