Từ sau lần đó, buổi tối mỗi ngày cô ta đều tránh né những người khác để đến đây, mãi cho đến khi đầu năm anh ta phải rời khỏi đại đội Ngưu Mông thì anh ta mới từ biệt cô ta.
Quả phụ họ Dương đưa tiền cho anh ta, sợ anh ta ở bên ngoài phải chịu khổ, nhưng Đặng Tường Kiệt không cầm tiền của cô ta, hơn nữa biết cô ta sống ở trong thôn cũng không dễ dàng gì cho nên còn đưa cho cô ta năm mươi đồng để cô ta cất đi.
Chỉ có điều quả phụ họ Dương sống c.h.ế.t cũng không chịu cầm tiền của anh ta, nói: “Đời này tôi có thể có được một đoạn nhân duyên ngắn ngủi với anh thì đã không còn cầu mong gì khác, tôi thật sự thỏa mãn, tôi còn lấy tiền của anh làm gì? Anh cầm lấy đi, tôi không lấy tiền của anh, chỉ cần anh ở bên ngoài sống cho thật tốt là được, nếu có thể thì đừng quên tôi.”
Đặng Tường Kiệt thực sự cảm động, người phụ nữ nông thôn này thật sự đã trao cho anh ta mọi sự chân thành, cho nên vào đêm trước khi rời đi, anh ta lại yêu thương cô ta nồng nhiệt hơn.
Ngày hôm sau Đặng Tường Kiệt liền rời đi, khởi hành trở về thành phố.
Nhưng dưới bầu trời này làm gì có bức tường nào không lọt gió, trong thôn vẫn có những lời đồn đại về chuyện gian díu giữa anh ta và quả phụ họ Dương.
Rốt cuộc quả phụ họ Dương còn có một người bên gối chính là Trương mặt rỗ mà.
Bạch Minh Châu cũng có nghe nói một chút về chuyện này, nhưng cô biết rõ nam chính này là cái loại mặt hàng gì, đừng nói đến anh ta, cho dù Dương Nhược Tình thì cũng chẳng sạch sẽ gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Lý thái sơn mà là nữ chắc trở thành tình địch của nu9 mất 😂😂😂



