“Thật đúng là trông giống nhau như đúc, thế này thì không phân biệt được đứa nào với đứa nào.” Những người khác đi theo lãnh đạo cùng tới đây cũng bị hai anh em này làm cho ngạc nhiên.
Lãnh đạo tỉnh cười nói: “Trong hai cháu ai là anh trai, ai là em trai nhỉ?”
“Được chứ.” Đô Đô nhếch miệng cười, Đâu Đâu vừa nghe là báo tin vui thì cũng thả lỏng hơn nhiều, hai anh em đi ở phía trước để dẫn đường.
Ông đội trưởng cũng rất nhanh trí, gọi người đến khu tập thể thanh niên trí thức để thông báo cho đám người Đổng Kiến cũng qua đây!
Mà thời điểm nhóm người này đến nhà, mợ út đang ở trong sân chia bánh bột ngô cho bé ba và bé tư.
Bánh bột ngô cũng là một loại đồ ăn nhà bọn họ thường ăn.
Bé tư đang làm nũng muốn ăn bánh trứng gà, không muốn ăn bánh bột ngô.
Nhưng bé ba thì không ghét bỏ, trong tay cầm một cái bánh bột ngô rồi ngồi ở cửa nhà mình, Sư Tử thì nằm ở bên cạnh cậu bé, đang ăn say sưa ngon lành.
“Lãnh đạo, đây là em ba nhà cháu.” Vừa thấy bé ba đang ăn cái gì đó, Đô Đô lập tức nhiệt tình giới thiệu.
Bé ba nhìn thấy có nhiều người đến như vậy, cho dù đều là người lớn thì cậu bé cũng không hề thấy sợ, còn từ từ gặm bánh bột ngô của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Nu9 quá đỉnh



