Mợ út nói: "Bà xem, hai vợ chồng họ tự bàn bạc với nhau xong xuôi, thế mà bà lại lo lắng cho họ, như vậy không phải là tự chuốc khổ vào thân sao? Bà cứ nghe tôi đi. Đến lúc đó bà chỉ cần giúp chúng chăm sóc bọn trẻ là được. Qua mấy năm tiếp theo, sau khi vợ Viễn Phương học đại học xong, tương lai sẽ rộng mở, cô ấy có thể giúp Viễn Phương gánh vác nửa bầu trời. Trước đắng sau ngọt!"
Bà Niên nghe vậy liền cười nói: "Tôi biết rồi, trước đây tôi còn nghĩ hay là thôi đừng để vợ Viễn Phương đi thi nữa."
"Bà điên rồi sao?" Mợ út nói với vẻ kinh ngạc: "Đây là đứa con dâu có tiền đồ nhất của bà đấy. Nếu có một người mẹ là sinh viên đại học, vậy thì sau này hai anh em Dao Dao có thể kém được hay sao? Hơn nữa, có một tấm gương tốt như vậy, những đứa cháu trai cháu gái của bà cũng sẽ học hành chăm chỉ. Sau này sẽ có bao nhiêu đứa cháu học đại học chứ? Niên Viễn Phương nhà bà có một người vợ như vậy, là do đã tích được bao nhiêu phúc đức mới lấy được, thế mà bà lại muốn cô ấy không đi thi nữa? Bà nghĩ gì vậy?"
"Tất nhiên tôi phải đi rồi." Mợ út đáp: "Ở bên ngoài lại chẳng có ai thân thích. Tôi mà không đi theo trông nom mấy đứa Đâu Đâu thì tôi không yên tâm được."
Không chỉ có mợ út cảm thấy bản thân mình nên đi hỗ trợ, cậu út Cố cũng cảm thấy như vậy.
Đương nhiên bên phía đại đội Cố gia cũng biết chuyện khôi phục thi đại học, bên đó cũng có thanh niên trí thức, cũng đang liều mạng đọc sách.
Vội vàng thu hoạch vụ thu không rảnh, nhưng chờ thu hoạch vụ thu xong rồi, cậu út Cố đã đặc biệt sang đây một chuyến.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Truyện hay



