Niên Viễn Phương nghe thấy vậy thì biết ý anh là gì, lập tức mỉm cười.
“Hứa Nhã là người như thế nào tôi cũng biết. Anh chỉ cần để suy nghĩ của mình ở trong lòng thôi.” Chu Lâm xua tay nói.
Niên Viễn Phương nói chuyện với anh xong thật sự cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Anh ta cũng nói bản thân cũng đã dự tính nếu thật sự có ngày như vậy, anh ta sẽ mua một căn nhà ở cạnh trường đại học của vợ và định cư ở đó.
“Mua nhà chắc chắn là chuyện tốt, chỉ là không hề rẻ chút nào. Nhưng nếu có số tiền đó thì cũng không sợ, nhắm mắt lại mua là được.” Chu Lâm thản nhiên nói.
Niên Viễn Phương hỏi anh: “Anh có dự tính gì không?”
“Dự tính gì?”
“Nếu thật sự có ngày đó, chắc chắn vợ anh có thể thi đỗ đại học, vậy anh với lũ trẻ tính làm thế nào?” Niên Viễn Phương nhìn anh.
“Chuyện này còn phải hỏi sao? Tất nhiên tôi với vợ tôi sẽ cùng nhau đi vào đại học rồi.” Chu Lâm thản nhiên nói: “Tôi chắc chắn không thể mua được nhà rồi. Đến lúc đó, tôi với vợ sẽ thuê một cái ở bên cạnh trường đại học. Bọn nhỏ vẫn còn nhỏ nên không thể xa mẹ được.”
Niên Viễn Phương mỉm cười: “Anh nói không sai. Đứa bé vẫn còn nhỏ nên chắc chắn không thể tách khỏi mẹ nó được.”
Tâm tình anh ta lập tức tốt hơn một chút.
Nhưng người đàn ông này làm việc rất mệt mỏi. Chỉ mong trời đừng sấm chớp mưa giông và cầu mong ông trời khôi phục việc thi đại học ngay lập tức, để anh ném cuốc rìu đi rồi dìu già dắt trẻ cùng đi vào đại học với vợ.
Anh thực sự không muốn làm công việc đồng áng này một chút nào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Nu9 giỏi zi chắc chắn đậu nè



