Để cho Chu Lâm tiếp tục ngủ cùng bọn nhỏ, sau khi cô ăn mặc chỉnh tề thì đi ra ngoài sắp xếp lại vật tư mà Chu Lâm mang về.
Mười cân thịt lợn, bảy tám dẻ xương sườn, năm sáu dẻ sườn dê, còn có một miếng thịt dê, ước chừng cũng nặng khoảng ba bốn cân.
Cô phát hiện một chuyện, trong một hai năm này, các loại thịt thật sự nhiều lên, trước đó thịt dê tương đối khó có được, nhưng bây giờ cũng nhiều.
Năm nay từ khi bắt đầu mùa đông tới nay, mỗi lần giao dịch đều có thịt dê mang về để ăn.
Nhưng cũng chính là vì ăn quá nhiều thịt dê nên không có đêm nào là Chu Lâm ngừng nghỉ cả.
Trừ mấy thứ này, còn có trứng gà và trứng vịt muối, rong biển và tôm khô thì không có, bởi vì trong nhà còn thừa không ít, lần trước đã mang theo rất nhiều về đây cho nên lần này không mua.
Cơm sáng trên cơ bản cũng không cần bận rộn quá mức, rửa sạch khoai lang, khoét hết vết sâu cắn, lại lấy bánh bao hôm trước làm xong đang ướp lạnh ra để hấp lên là được.
Đập hai quả trứng gà làm canh trứng cho bọn nhỏ mỗi đứa một bát, bên trên lại rải thêm một ít hành thái và tôm khô, mấy đứa nhỏ ăn mà thơm ngào ngạt.
Về phần Bạch Minh Châu, bánh bao thêm trứng gà hấp, lại đến một bát canh rong biển, đây là bữa sáng của cô.
Chu Lâm thích ăn trứng vịt muối, kèm với bánh bao thơm mềm ngon miệng, lại có một bát canh rong biển, quá hài lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Truyen hay



