Ngày hôm sau Bạch Minh Châu ở trong nhà trông thằng ba thằng tư, trường hợp như vậy xem một lần là đủ rồi.
Chu Lâm liền đi chia lương cùng mợ út, hai anh em Đâu Đâu và Đô Đô ngồi ở trên xe kéo nhà mình cũng thật vui mừng.
Niên Sinh cũng ngồi ở trên xe ba gác nhà cậu bé, đi theo cha và bà ngoại của cậu bé.
“Niên Sinh.” Đô Đô nhìn thấy cậu bé, lập tức gọi.
“Anh cả anh hai.” Niên Sinh nhìn thấy hai anh họ của mình cũng thật vui vẻ, vội vàng vung tay tiếp đón, còn để cho cha cậu bé dừng lại, nhờ bà ngoại mình ôm xuống dưới, cậu bé lập tức chạy tới bên này, rồi để người làm bà nội là mợ út bế cậu bé lên xe kéo ngồi cùng một chỗ với hai anh họ của mình.
Có ba đứa bé như Đâu Đâu và Đô Đô còn có Niên Sinh ở đây, dọc đường đi chia lương tiếng nói chưa từng ngừng lại, một lát nói cái này một lát nói cái kia, quá nhiều câu chuyện để nói với nhau.
Mọi người đều được chia nhiều hơn một ít so với năm ngoái, không chỉ có lương thực, còn cả tiền cũng nhiều, cho nên sau khi mọi người cầm được đến tay thì đều cười thoải mái.
Đâu Đâu và Đô Đô cũng vui cười, trong lúc chia lương thực còn bận trước bận sau, sợ lương thực nhà bọn chúng bị cân thiếu.
Chờ tất cả mọi chuyện đã xong, Đâu Đâu còn không quên hỏi cha của bọn chúng: “Cha, lương thực nhà mình đã được chia hết chưa?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Truyện hay



