Nhưng nếu bên phía Chu Lâm có chuyện gì không ổn thì có cô ta ở đây, đừng hòng cô ta bỏ ra một đồng nào!
Cô ta thấy bản thân thật là thông minh!
Cố Quảng Hạ bị vẻ mặt đắc ý của cô ta làm cho lạnh cả người. Anh ấy thật sự là xui xẻo tám đời mới cưới phải người đàn bà như vậy về làm vợ!
Chu Lâm không biết chuyện này, sau khi đưa mợ út về, anh còn lượn một vòng sang các đại đội khác.
Anh muốn xem thử có ai muốn đổi gà không, định mua một con gà về cho vợ bồi bổ.
Nhưng mà không có ai đổi gà, ngược lại có một bà lão xách theo một rổ trứng gà muốn đi đến công xã đổi. Chu Lâm liền tiến đến gần, sau đó đổi với bà lão.
Bà lão khẽ hỏi: "Cậu nhóc, có phải cậu làm nghề đó không?"
Chu Lâm nhìn bà ấy, hỏi ngược lại: "Làm gì?"
"Ơ, bác biết cháu à?" Chu Lâm cười, trong lúc vô tình tên tuổi của anh đã nổi tiếng đến vậy sao?
Bà lão cười, đáp: "Ở khu này cũng chỉ có vợ cậu sinh đôi, lại còn là hai đứa con trai. Nhà chúng tôi có bảy tám người lấy chồng đến đại đội của cậu, lúc trở về có kể lại chuyện của cậu rồi. Cậu nhóc, cậu giỏi thật đấy, vừa lấy được vợ là thanh niên trí thức vừa sinh được hai đứa con trai. Tôi nhìn mặt cậu liền biết cậu là người thương vợ, có phúc đó!"
"Bà nhìn ra được à?" Chu Lâm cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
Miêu tả Na9 đẹp trai lắm mà làm đồng thế này chắc ngăm đen hết rồi
Có vợ con rùi có khác



