“Đánh, đánh mạnh vào!” Cậu út Cố cũng nói.
Chu Lâm vừa kêu đau vừa nói: “Đau đau đau. Mợ à. Mợ đừng kích động. Mợ nghe cháu nói một chút. Cái xe này không phải cháu mua!”
“Của ai?” Mợ út sửng sốt, buông anh ra, nói.
Chu Lâm nhảy ra ngoài, khẽ xoa lỗ tai xong mới cười nói: “Không sai, nó là của cháu.”
Mợ út bắt đầu đi tìm cái chổi, cậu út Cố trực tiếp lấy cho bà ấy.
“Đừng đừng. Không phải như hai người nghĩ đâu. Chiếc Đại Kim Lộc này là do cháu gặp may, gặp được người đang cần tiền gấp. Họ sẵn sàng bán với giá thấp cho cháu, nên cháu mới mua.” Anh trực tiếp che giấu chuyện mình đi nhờ ông thợ đó làm đi.
“Hai chân của cháu làm bằng vàng à? Mà không dám đi trên đường, còn phải đạp xe!” Cậu út Cố nói.
“Đúng vậy. Cái tên nhóc này. Cháu thật sự cảm thấy mình có nhiều tiền nên không biết tiêu ở đâu à!” Mợ út cũng nói.
Nhưng mà cho dù bọn họ có nói như thế nào, thì Chu Lâm cũng đã mua chiếc Đại Kim Lộc rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
❤️❤️❤️



