Động tĩnh này thu hút sự chú ý của không ít người."Anh ta điên à?""Đây là ai thế?""Trời ạ, đây hình như là người được Hoắc Nhị gia bao dưỡng ấy.""Hả? Tính tình hung dữ như vậy sao? Chẳng trách có người đồn anh ta không biết kiềm chế, trong thời gian ngắn đã đắc tội không ít người.""Loại người này có muốn mượn danh của ngài ấy chắc chắn cũng không được bao lâu, nhà họ Hoắc sao có thể chịu đựng được loại tính nết này?"Lê Phi Phàm là một người sống cả hai đời nhưng chưa bao giờ biết hai chữ nhường nhịn viết như thế nào."Có biết vì sao tôi đánh cậu không?" Anh phớt lờ tất cả những tiếng nói bên cạnh, giọng vừa đủ để một vài người xung quanh nghe thấy: "Lý do giống như các người đã nói đấy.
Quá bẩn."Lê Phi Phàm giương mắt nhìn mấy người chỉ có tác dụng thúc đẩy mâu thuẫn đột ngột nhảy ra mà không biết nên nói gì, giọng nói cực kỳ nhẹ:“Mấy người còn ít tuổi mà mở miệng ra toàn là ‘phóng đãng’, ‘làm bẩn mắt mình’.
Tôi thấy mấy người không biết rốt cuộc đây là nơi nào nhỉ? Đây là Ngọc Kinh Viên.
Đã đếm thử xem hôm nay có bao nhiêu người nổi tiếng và các danh gia vọng tộc đến đây chưa? Có biết gây sự ở nơi này sẽ có hậu quả gì không?”Lê Phi Phàm sửa sang lại cổ áo của một nam sinh trong đó: “Cậu vẫn là học sinh phải không.
Anh nói không sai, hôm nay là trường hợp đặc biệt nên tôi cũng không muốn rước thêm phiền phức cho anh hai, nhưng tôi sẽ tự mình hỏi cho rõ.”“Có lẽ cậu sẽ phải khóc đấy.” Lê Phi Phàm cười khẩy, nói với vai chính thụ một cách trìu mến: “Tôi nói thật.”Thư Dịch Khinh bày ra vẻ bị người sỉ nhục, tức tới đỏ cả mặt.Đột nhiên cậu ta yên lặng nhìn chằm chằm về hướng sau lưng Lê Phi Phàm.Cảnh này thường xảy ra khi có nhân vật quan trọng xuất hiện, anh không khỏi thở dài trong lòng.Chỉ diễn kịch thôi mà cũng không yên nữa.Một giây sau, Lê Phi Phàm nhanh chóng quay lại nhìn người đang đi tới.“Nhị gia.” Anh vô cùng tự nhiên bước tới nắm lấy tay người đàn ông, trên môi nở một nụ cười quen thuộc, trong sự quen thuộc ấy lại có chút gần gũi, như là đang trách mắng nói: “Bảo họp một tiếng là xong mà sao bây giờ anh mới đến.”Cao Thăng nhìn Thư Dịch Khinh đang tức tới nỗi run cả người.Rồi sau đó anh ta lại nhìn sang người ở phía đối diện đang diễn như không có gì, động tác của Lê Phi Phàm chỉ còn thiếu nước viết hai chữ “kiêu ngạo” lên trên người.Cao Thăng chỉ có một cảm giác.Đêm nay sợ là khó qua được..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)