Nhận thấy tầm mắt Hoắc Uẩn Khải, Lê Phi Phàm cúi đầu nhìn qua cả người mình, phản ứng đầu tiên là: "Dáng người tôi không tốt à?”Không phải Lê Phi Phàm không hiểu ý của Hoắc Uẩn Khải, đưa quần áo cho anh vì anh mặc đồ màu trắng, khi ướt sẽ gần như trong suốt.
Nhưng đây là bãi biển, liếc mắt nhìn về phía xa một cái sẽ thấy cả một đám đàn ông đều để trần, ít nhất nãy giờ anh còn mặc áo.Hoắc Uẩn Khải không cần đoán cũng biết anh đang nghĩ gì.Hắn hờ hàng liếc nhìn Lê Phi Phàm một cái, lại nói lần nữa: "Mặc vào.”"Được rồi, coi như anh bá đạo." Lê Phi Phàm vừa lèm bèm vừa nhận lấy quần áo rồi mặc vào, sau đó mở miệng nói: "Người khác hâm mộ tôi không đều không phải là vì anh sao, rốt cuộc anh có một nhân tài tuyệt thế như tôi, đâu thể để anh mất mặt được.”Lời này vừa nói xong, người ngồi bên cạnh đều cười."Chơi vui không?" Hoắc Uẩn Khải không bày tỏ gì về thái độ tự tin này của anh, hỏi.Lê Phi Phàm gật đầu: "Cũng không tệ lắm.”Hoắc Uẩn Khải thấy mặt mày anh đều toát lên vẻ thoải mái thư giãn, nhìn về phía bờ biển phía xa nói: "Buổi tối còn tổ chức lửa trại nữa, hàng năm chỉ có một dịp này, nếu cậu rảnh rỗi có thể tự mình đi dạo.”"Trùng hợp vậy sao?" Lê Phi Phàm nói xong liền hiểu Hoắc Uẩn Khải muốn nói gì: "Thời điểm quý báu này tôi nhất định sẽ không làm phiền.”Anh nghĩ thầm buổi tối tuyệt đối sẽ không quấy rầy Hoắc Uẩn Khải.Mời tận hình hưởng thụ thế giới của hai người hiếm khi có được này đi.Một trong số những người ngồi đối diện bọn họ là ông chủ của khách sạn này, ông ta cười nói: "Lần đầu tiên cậu tới thì không nên bỏ qua, ở đó ban đêm sẽ rất náo nhiệt, chúng tôi cũng quen rồi.”"Đúng vậy, nhắc đến mới nhớ, mỗi lần Hoắc Nhị gia đến đều là thời điểm này.”"Tôi vẫn còn nhớ rõ, vài năm trước ngài đã đến đây cùng với mấy người Trì Cận, lúc đó chỉ tầm hai mươi tuổi, còn có hứng thú tham gia cuộc vui, bây giờ cũng không có tâm trạng nữa rồi.”Trước đây đã đến một lần, bây giờ quay lại còn đặc biệt chọn vào thời điểm này.Lê Phi Phàm không thể không nghĩ ngợi, có phải nơi này đối với hắn và Thư Dịch Khinh có ý nghĩa kỷ niệm đặc biệt gì hay không.Dựa vào tình hình bây giờ mà suy đoán, có lẽ bây giờ khúc mắc hiểu lầm giữa Hoắc Uẩn Khải với Thư Dịch Khinh chính là mình.Tiếp theo sẽ có các nhân tố bên ngoài tác động khiến bọn họ xích lại gần nhau, tình cảm dễ dàng thăng tiến.Lê Phi Phàm lo Khâu Hương sẽ nhân dịp này gây rắc rối.Nếu cô có hành động gì đó, bây giờ chưa thấy ảnh hưởng, nhưng nếu cái nhìn của Hoắc Uẩn Khải về Khâu Hương thay đổi, tương lai sẽ trở thành tai họa ngầm.Cho nên Lê Phi Phàm lập tức nói: "Vậy buổi tối tôi sẽ đi cùng chị Khâu Hương.”"Tối nay cô ấy có việc bận." Hoắc Uẩn Khải nói.Lê Phi Phàm nhìn về phía hắn: "Buổi tối anh tìm cô ấy làm gì?”Hoắc Uẩn Khải nhìn anh, không nói lời nào.Lê Phi Phàm lập tức nói: "Được rồi, là tôi nhiều lời, tôi không nên xen vào chuyện của anh.”Sau đó còn nói: "Nhưng không phải anh hơi hà khắc với cấp dưới của mình sao, tối đến rồi còn nô dịch cô ấy.”"Vậy tôi chuyển cô ta xuống làm cấp dưới của cậu nhé?”Hoắc Uẩn Khải thản nhiên nhìn anh.Lê Phi Phàm: "........Anh, anh muốn cô ấy đến lột da rút gân tôi sao, quá ác độc.”Hoắc Uẩn Khải vỗ lưng anh, nhíu mày: "Muốn ngồi thì tìm một cái ghế khác mà ngồi, không có chuyện gì thì nói ít một chút.”"Tôi không ngồi gần anh là được rồi." Lê Phi Phàm đứng dậy khỏi tay vịn ghế dựa của hắn: "Mấy anh nói chuyện tiếp đi, tôi về tắm trước.”Anh đứng dậy lượn một vòng rồi dứt khoát rời đi.Mặt trời sắp xuống núi, quán cà phê cách khách sạn rất gần, bóng lưng anh nhanh chóng biến mất.Hoắc Uẩn Khải thu hồi tầm mắt, chợt nghe người bên cạnh cười hỏi: "Tôi hỏi này Hoắc Nhị, cậu kiếm đâu ra người như này vậy, lần đầu tiên tôi thấy có người dám cãi nhau với cậu.”Hoắc Uẩn Khải dựa vào ghế tựa, không biết nghĩ đến cái gì: "Tôi cũng rất muốn hỏi rốt cuộc cậu ta từ đâu đến.”"Lời này có ý gì?”Có người cười to: "Không phải là cậu ấy không muốn nói sao, còn hỏi làm gì.”Lê Phi Phàm vừa trở về phòng bèn vọt vào phòng tắm, lần đi công tác này anh lại có phòng riêng, không phải ở chung với Hoắc Uẩn Khải.Anh tắm rửa xong, lúc đi ra ngoài đã là năm giờ chiều.Rèm cửa được kéo ra, ánh tà chiều như lửa đỏ từ từ chìm xuống dưới biển.Xa xa, lửa trại đã đến giai đoạn chuẩn bị bắt đầu, từng tốp người kết bạn với nhau đi về phía đó.Một màn này làm anh nhớ tới quê hương của mình, thành phố nơi anh lớn lên.Anh rất ít khi nhớ về quá khứ, như trong mơ anh trai anh nói vậy– anh ở nơi nào cũng có thể sống tốt.
Nhưng vào lúc này, trong lòng anh chợt hoảng hốt.Anh không biết liệu bản thân thật sự sống ở nơi này, hay tất cả chỉ là một giấc mơ.Lúc tỉnh lại, cha mẹ vẫn còn ở bên cạnh, tuy rằng họ thường xuyên phàn nàn anh đủ kiểu, nhưng đó đều là lời quan tâm chân thành, có anh trai chiều chuộng, có bạn bè thân thiết.Anh nghĩ, mai sau lúc come out sẽ gây ra nhiều gió tanh mưa máu, nhưng rồi cha mẹ sẽ tha thứ cho anh.
Còn nếu anh không gặp được người mình thích thì sẽ sống một mình cả đời, sau đó sẽ nuôi nấng con của anh trai.
Nếu có thể gặp được người hợp ý, chắc bọn họ sẽ cùng tản bộ bên bờ biển dưới ánh chiều tà như vậy.Anh đang thả hồn suy tư thì Trì Cận gọi video tới, làm anh quay về với hiện tại.Câu đầu tiên anh ta đã hỏi: "Nghe nói các cậu đến thành phố Lâm Hải à?”"Việc này sao anh không hỏi Nhị gia, anh đến hỏi tôi làm gì?" Lê Phi Phàm ném máy tính bảng xuống giường, xoay người tìm quần áo mặc để buổi tối đi ra ngoài.Hình như Trì Cận đang ở nhà, phía sau có treo một bức tranh.Anh ta ngồi trên sô pha, nói: "Cậu ta không trả lời tin nhắn.
Lần nào liên hệ cũng khó ơi là khó.”"Anh ta có ở đây." Lê Phi Phàm cầm áo sơ mi, đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại.
Đột nhiên anh quay về phía Trì Cận, nói: "Anh gọi điện riêng cho tôi, có phải là vì đã làm lỗ hết tiền của tôi không?”Trì Cận nhìn người trong video, phì cười: "Không lỗ, yên tâm một trăm lần đi.”"Tốt nhất là đừng có lỗ." Lê Phi Phàm ném quần áo, xoay người lên giường: "Tôi cũng không bảo là không được phép lỗ, chủ yếu là phần lớn tiền của tôi đã đem đi đầu tư rồi.
Quần áo và đồng hồ trên người nhìn như đơn giản, thật ra giá trị lại rất xa xỉ.Khí chất áp bức nhưng lại thu hút sự chú ý của người khác.Hắn quỳ một chân xuống nhích lại gần, cười nói: "Cậu rất giống một người mà tôi quen.”Lê Phi Phàm vẫn duy trì tư thế chống tay ra sau, nghiêng đầu nhìn qua."Tuy rằng cái cớ của anh đã cũ rích rồi, nhưng vì anh đẹp nên tôi sẽ bỏ qua.”Anh nói xong lại lạnh lùng bổ sung một câu: "Nhưng tôi không chơi tình một đêm.”Người đàn ông cúi đầu cười cười, rồi lại ngẩng lên."Tôi cũng không." Hắn nói.Lê Phi Phàm cảm thấy thái độ người này rất kỳ quái, thoạt nhìn có vẻ tốt tính, nhưng lại có một cảm giác không nói lên lời.Lúc này phía xa truyền đến một hồi tiếng động, có một đoàn người dọc theo bờ biển đi về phía này.Tiệc tối đã sắp sang phần sau, mọi người chơi đùa vốn không để ý gì nhiều, Lê Phi Phàm liếc một cái là biết sao mọi người lại cả kinh như vậy.Vì nhóm Hoắc Uẩn Khải tới.Trừ mấy người lúc chiều ở quán cà phê, đám người còn lại Lê Phi Phàm không biết, nhưng bọn họ có thể cùng ăn cùng ngồi với Hoắc Uẩn Khải thì sao có thể là người thường.
Một đường bước tới, Lê Phi Phàm thấy không ít người gật đầu chào họ.Không phải ông chủ thì là phú nhị đại, lại còn nhiều như thế.Thanh âm ở hiện trường dần nhỏ đi.Thậm chí Lê Phi Phàm còn thấy Thư Dịch Khích đi phía sau bọn họ một mét.Hẹn hò tập thể đấy à?Anh còn chưa kịp thu hồi ánh mắt đã thấy Hoắc Uẩn Khải đang nhìn mình.Anh vừa phất tay chào, sau đó bỗng thấy ánh mắt Hoắc Uẩn Khải lạnh như kết băng.Lê Phi Phàm: "...”Giây tiếp theo, anh trơ mắt nhìn Hoắc Uẩn Khải bước đến trước người đang ngồi cạnh Lê Phi Phàm, nhìn từ trên cao xuống."Đứng lên." Hắn nhíu mày nói.Lê Phi Phàm ngửa đầu nhìn hắn, ờ một tiếng rồi đứng lên.Cùng lúc đó, người đàn ông ngồi bên cạnh anh cũng đứng lên."Ngài Hoắc." Hắn nhìn về phía Hoắc Uẩn Khải, liếc Lê Phi Phàm bằng ánh mắt nghiền ngẫm.Sắc mặt Hoắc Uẩn Khải lại lạnh thêm một chút, hắn bắt tay người nọ: "Ông chủ Tần.”Ông chủ Tần? Họ Tần!Lê Phi Phàm ngây người."Tần Bách Dạ?" Anh ngẩng đầu nhìn người đàn ông vừa cười với anh như đắm mình trong gió xuân.Cái tên này vừa thốt ra, hai người đồng thời nhìn về phía anh.Anh thành thật nói: "Tôi thề, tôi không có chút quan hệ nào với hắn.”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
