Đã tối muộn rồi mà còn có không ít người tới.Ngoại trừ Trì Cận và Thành Dư Nam, mười phút sau ngay cả Khâu Hương, Cao Thăng cũng đến.
Nhất là Khâu Hổ còn đưa theo hai xe vệ sĩ, một đám người đông nghịt chắp tay sau lưng vây quanh mảnh đất trống trước từ đường nhà họ Hoắc, hình ảnh quá chấn động thị giác.Lúc này Lê Phi Phàm mới thật sự tỉnh táo lại.Anh cầm khăn tay Khâu Hương đưa cho mình ra sức lau vết máu trên cằm.“Đều ở đây, rất tốt.” Anh nhìn một vòng nói: “Không ngờ một nhân vật nhỏ như tôi lại khiến các vị huy động nhiều nhân lực như thế.”Lê Phi Phàm trả khăn tay lại cho Khâu Hương, chuyển sang hướng Hoắc Uẩn Khải.“Nhị gia.” Dưới ngọn đèn, lần đầu tiên đôi mắt của Lê Phi Phàm lạnh lùng như thế, không còn là bộ dáng giả vờ đánh Thái cực với người khác, cũng không phải tư thái thấp hèn khi đối mặt Hoắc Uẩn Khải.
Anh nói: “Cái khác tôi không hỏi, tôi chỉ hỏi một câu, chuyện hôm nay rốt cuộc nên tính sổ như thế nào?”Lúc này Khâu Hương tiến lên, nhíu mày nói: “Lê Phi Phàm!Sao cậu lại nói với Nhị gia như vậy.”“Chị Hương à.” Lê Phi Phàm quay đầu lại nhìn Khâu Hương, nói: “Có phải chị cũng cảm thấy với thân phận của em, sao lại dám ngông cuồng như thể?” Tiếp theo anh cười lạnh hai tiếng: “Tôi rõ ràng bản thân ở trong mắt các người tột cùng là cái gì, nhưng điều đó không có nghĩa ai chà đạp tôi thì tôi đều phải chịu.
Hôm nay tôi cũng nói luôn, Lê Phi Phàm tôi không nhịn được cơn tức này.”Khâu Hương nhìn anh với vẻ khó xử.Lê Phi Phàm hiểu cô, nhưng không có nghĩa anh đồng ý với quan điểm của cô.Thấy Cao Thăng vươn tay kéo Khâu Hương về, Lê Phi Phàm lại nhìn về hướng Hoắc Uẩn Khải lần nữa.Hoắc Uẩn Khải đứng ở đó, Lê Phi Phàm không ngờ thân phận hắn như vậy mà lại tới đây tìm anh lúc đêm hôm khuya khoắt thế này, chuyện này gần như không có khả năng xảy ra trong nguyên tác.Nếu Lê Phi Phàm là người tự biết đủ thì có lẽ anh sẽ dễ dàng bỏ qua chuyện này.Nhưng anh biết bây giờ bản thân không còn đường lùi nữa.Lui một bước là phải lui thêm nhiều bước nữa.Anh nói: “Mấy người thấy tôi đang chuyện bé xé ra to cũng được, cảm thấy tôi nổi điên cũng được, hôm nay có giết tôi thì tôi cũng không ý kiến, nhưng tôi muốn biết lập trường của mấy người.”Hoắc Uẩn Khải nhìn anh một cái thật sâu, đột nhiên ra dấu tay gọi anh qua.Lê Phi Phàm lập tức bước đến trước mặt hắn.Hoắc Uẩn Khải nhìn một bên khác, ra hiệu: “Thành Dư Nam, giải thích đi.”Hiện trường lặng như tờ.Thái độ của Hoắc Uẩn Khải có tác dụng hơn nắm đấm của Lê Phi Phàm.Mặc kệ những người ở hiện trường đang nghĩ gì, mặc kệ Thành Dư Nam mặt mũi bầm tím, khóe miệng và mũi đầy máu vô cùng đủ chật vật, nhưng khi Hoắc Uẩn Khải lên tiếng, anh ta không hề phản kháng mà chỉ lau vết máu đông trên tay rồi đi tới.“Tôi rất xin lỗi.” Anh ta hơi cúi đầu về phía Lê Phi Phàm: “Chuyện này là tôi không đúng.”“Rất xin lỗi.”Lê Phi Phàm chống lại tầm mắt của Hoắc Uẩn Khải rồi lại nhìn về phía Thành Dư Nam.Anh chưa nói không sao, cũng không tỏ vẻ thông cảm.Chỉ ừ một tiếng tỏ vẻ mình nghe được.“Tôi không cảm thấy một câu xin lỗi vô thưởng vô phạt có tác dụng gì, cũng sẽ không cảm thấy bản thân không xứng nhận lời xin lỗi này.” Giọng của Lê Phi Phàm vừa đủ để mọi người ở đây đều nghe thấy: “Xem như chuyện hôm nay tôi đã giải quyết xong, không phải do tôi rộng lượng mà là những người đứng ở đây không phải anh em bạn bè của Nhị gia thì cũng là người một nhà của anh ấy.”“Các người coi Lê Phi Phàm tôi là con kiến cũng được, là kẻ bỉ ổi mượn cơ hội để thượng vị cũng được, sống hay chết chỉ cần một câu của Nhị gia.
Không cần biết các người có nhìn được hay không, thích nói lời xấu xa tục tĩu cũng có thể nói trước mặt tôi, thích trải đường xóa bỏ chướng ngại thay ai thì cứ thoải mái giở thủ đoạn trước mặt tôi.
Thuyết phục được Nhị gia đá tôi đi là bản lĩnh của các người, giở thủ đoạn sau lưng, đó là tiểu nhân.”“Tôi nói xong rồi.” Lê Phi Phàm nâng giọng: “Chị Hương, tiễn em một đoạn, quay về ngủ.”Nói xong, anh sải bước, không quay đầu mà đi thẳng ra ngoài.Xe riêng của Khâu Hương là siêu xe màu vàng, Lê Phi Phàm chống má ngồi ở ghế phó lái, gió đêm thổi nhè nhẹ qua mui xe mang theo cảm giác mát lạnh.“Sao lại để tôi đưa cậu về?” Khâu Hương vừa lái xe vừa hỏi anh.Lê Phi Phàm nhàn nhạt: “Bởi vì chị rất thẳng thắn, nếu chị không thích em thì sẽ trực tiếp mắng em.”“Xuống địa ngục đi.”“Em còn biết chị cũng không thích Thư Dịch Khinh.” Lê Phi Phàm động đậy tìm tư thế nằm thoải mái, thở ra một hơi: “Chỉ bằng điểm này, em cảm thấy tìm chị là thích hợp nhất.”Khâu Hương không nói lời nào.“Sao lại không đợi Nhị gia cùng đi?” Cô lại hỏi.Lê Phi Phàm nghiêng đầu nhìn qua: “Chị nghiêm túc đấy à? Em vừa mắng bạn của anh ấy là tiểu nhân, còn lấy danh nghĩa của anh ấy nói một tràng giang đại hải.
Em vẫn biết thân biết phận lắm, Nhị gia có thể tạm thời tha thứ cho em nhưng không có khả năng để em được voi đòi tiên.Cái cần nói đã nói xong, em ở lại đợi bị tính sổ chắc?”Khâu Hương ngập ngừng nửa ngày mới thốt ra: “Cậu…”“Chị cũng thấy em nói rất đúng.”“Tôi cảm thấy mạch não của cậu rất kỳ cục.” Khâu Hương không khách sáo với anh chút nào, cô nói: “Nhị gia không phải là người như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

