Đã nửa tháng trôi qua từ ngày Lê Phi Phàm bị Hoắc Uẩn Khải một cước đá vào trong ao.Hồ sen của Ngọc Kinh Viên rất lớn, nước cũng rất lạnh, trong cơn mưa tháng ba còn lẫn mấy bông tuyết, nghĩ là biết lạnh tới mức nào.
Toàn thân Lê Phi Phàm dính đầy lá khô cành mục, chật vật tới nỗi suýt đi gặp Diêm Vương.May mà chỉ là suýt.Thế giới này là một quyển sách.Lê Phi Phàm chỉ tình cờ xuyên vào quyển sách đó.Ngay từ đầu anh còn nghĩ mình đang bị đùa giỡn, nhưng bộ tiểu thuyết "Hồng Sí" này là do chính tay anh ký đầu tư, ngay cả bản cải biên cũng đã được lên kế hoạch xong xuôi.
Theo tính cách của Lê đại thiếu, ai mà dám đá anh vào trong ao, anh chưa trở tay bẻ gãy xương sườn người ta đã coi như quá có lương tâm.Có hai lý do khiến Lê Phi Phàm không làm như vậy.Một, người đá anh là kẻ không thể chọc vào.Hai, thân phận bây giờ của anh cũng không cho phép làm vậy.Nhìn chung thì quyển tiểu thuyết này quay chung quanh vai chính công Hoắc Uẩn Khải và vai chính thụ Thư Dịch Khinh.
Hai người vốn là thanh mai trúc mã, chẳng qua lúc lớn lập trường khác nhau, cốt truyện lại lái qua bao nhiêu plot twist, cả xô máu chó ập vào mặt.Mà nhân vật Lê Phi Phàm này chính là thế thân của Thư Dịch Khinh, là con chim hoàng yến được nuôi trong Ngọc Kinh Viên.Tiết mục rớt hồ sen này xảy ra lúc nguyên thân mới đi theo Hoắc Uẩn Khải, lúc trước Lê Phi Phàm đọc đến đoạn này còn dùng bút bôi đỏ.Nguyên thân có cái danh hão tiểu tình nhân, thế nhưng dã tâm còn lớn hơn trời.Nghề chính là quyến rũ Hoắc Uẩn Khải, nghề phụ là chỉnh chết Thư Dịch Khinh.Về sau còn đủ kiểu tai nạn xe cộ, đầu độc, bắt cóc, cái gì liên quan tới mạng người cũng làm hết.
Thân phận hiện giờ của Lê Phi Phàm đã định, anh không thể cứ mặc kệ rồi sau này mất cả người lẫn của, cả mạng sống cũng ném vào.Trên đời này làm gì có cái lý ấy.Phải biết lịch sử nội chiến của Hoắc gia có thể lấy làm tư liệu sáng tác một bộ Hoắc thị truyền kỳ lục.
Hoắc Uẩn Khải là người cầm quyền tương lai của Hoắc gia, là nhân vật có thể giết ra một đường máu từ trong trung tâm lốc xoáy quyền lực.
Mà Lê Phi Phàm đã biết nguyên thân vì để leo lên Hoắc Uẩn Khải mà đắc tội biết bao người, không còn bất cứ người thân nào còn sống, tính cách thì âm u đáng ghét, bằng cấp thấp, kinh tế bằng không.Tình hình như thế mà đòi đấu lại Hoắc Uẩn Khải thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.Cho nên chỉ còn một đường thoát duy nhất.Cứ cố làm chim hoàng yến cho tốt, kim chủ sẽ không ra tay với anh.Ai bảo anh không thể động vào người kia? Vậy chẳng thà cứ đi theo hắn, lợi dụng các mối quan hệ của hắn, tiêu tiền của hắn.Lê thiếu gia đã quen lăn lộn trong giới giải trí, bất kể là tiện nhân yêu diễm hay là sen trắng ngây thơ, chỉ cần có ích là anh đều có thể tùy cơ lợi dụng.Ngay cả cái thân phận người của Hoắc nhị gia cũng có thể giúp anh đạt được lợi ích, chắc chắn không tệ hơn việc anh cầm mấy trăm vạn đầu tư kịch bản rác rưởi, nói không chừng còn vứt tiền qua cửa sổ rồi bị lão ba cầm gậy tới đập cho một trận đúng không?Chỉ cần không chết là có thể nằm cũng đi lên đỉnh cao nhân sinh..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)