Từ Thanh Lan lấy quần áo dày từ hành lý ra mặc vào, tìm một đôi giày công sở giống thời đại này ở trong không gian để thay, vứt đôi giày vải vào hành lý rồi lại cất vào không gian.
Sau đó cô lấy hành lý chạy đến cửa tàu, ngay lúc cửa tàu mở ra, cô nhảy xuống rồi chạy một đoạn, sau đó lấy ra một chiếc áo khoác dày mặc vào.
Còn phải chuyển tàu ở đây thì mới đến được nơi xuống nông thôn, cô phải nhanh chóng hít thở không khí trong lành.
Từ Thanh Lan trợn to mắt, không thể tin được mà hét lớn: “Các người đừng qua đây!”
Bây giờ bên trái là nữ chính nguyên tác, bên phải là nữ chính mạt thế.
Hiện tại hai bên kẹp cô ở giữa, chạy đi đâu cũng phải đụng trúng rắc rối.
Từ Thanh Lan lùi về sau vài bước thì bị một cây cột chặn lại, không thể lùi thêm được nữa.
Cô nảy ra một sáng kiến mà treo hành lý lên cổ, dùng bước đi hình rắn trèo tót lên cột.
Trong nháy mắt, hai bên ngừng rượt đuổi, tất cả đều nhìn về phía Từ Thanh Lan đang trèo trên cột.
Nhưng ánh mắt của bọn họ cũng chỉ dừng lại trên người Từ Thanh Lan một lát rồi rất nhanh lại lao vào đánh nhau loạn thành một cục.
Từ Thanh Lan ngẩng đầu lên thì mới phát hiện, thứ cô trèo không phải là cây cột bình thường mà là cột điện.
Bởi vì bên này tụ tập đánh nhau mãi vẫn chưa phân thắng bại, nên có rất nhiều người vây xem.
Từ Thanh Lan nhớ tới tình tiết bắt bọn buôn người trong cốt truyện, liền nhìn về phía mọi người hét lớn: “Đám người kia bắt cóc phụ nữ trẻ em rồi, hôm nay các người lạnh lùng đứng nhìn như thế nữa, lỡ ngày mai họa giáng xuống đầu thì sẽ không có ai phất cờ hò reo vì các người đâu!”
Một tiếng hét này của cô lập tức thu hút vô số thanh niên và người già nhiệt huyết.
“Nói hay lắm, bắt lấy bọn buôn người! Dám đến tỉnh Hắc của chúng ta bắt cóc người, phải cho bọn chúng biết thế nào gọi là đông một cục tây một cục!”
“Còn dám chạy, xem tôi tát cho một cái nổ đom đóm mắt này.”
Từ Thanh Lan ôm chặt lấy cột điện, nhìn những người tốt bụng bên dưới ùa lên đánh nhau loạn thành một đoàn.
Lục Uyển Dịch dẫn theo hai đồng đội và Trần Tân Nguyệt bò ra từ trong đám đông rồi lần lượt trèo lên cột điện, dần dần tiến lại gần cô.
Mấy người giống như con khỉ cùng treo trên một cây cột điện.
“Các người làm gì vậy, đừng có qua đây!”
Từ Thanh Lan nhắc nhở bọn họ, cô không biết cột điện ở thời đại này có chịu nổi sức nặng của ngần ấy người hay không.
Nhỡ đâu đổ hoặc là rò điện… vậy thì có kịch hay để xem rồi.
Dù sao cô cũng có không gian, cùng lắm thì tìm một chỗ làm kẻ lưu manh.
Nhưng nữ chính bị làm sao vậy, không phải cô ta nên giúp công an bắt bọn buôn người, nhận được vinh dự, sau khi xuống nông thôn sẽ được mọi người yêu quý sao?
“Dừng tay! Dừng tay! Đoàng!” Cảnh sát thấy một đám đông tụ tập đánh nhau, lập tức nổ súng cảnh cáo: “Tất cả không được nhúc nhích! Ngồi xổm xuống!”
Nghe thấy tiếng súng, đám thanh niên và người già nhiệt huyết đồng loạt dừng tay nhường ra một khoảng trống.
Mấy tên buôn người bò ra từ trong đám đông một cách khó khăn, bọn họ hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều.
“Cứu… mạng!”
Mấy tên buôn người cầu cứu cảnh sát.
“Đồng chí cảnh sát! Bọn chúng là bọn buôn người, cảm ơn các đồng chí nhiệt tình của tỉnh Hắc, nếu không thì những thanh niên trí thức xuống nông thôn như chúng tôi chắc chắn đã bị bắt cóc rồi.”
Từ Thanh Lan cảm thấy cô nên giải thích đàng hoàng một chút, tránh để những kẻ này vừa ăn cướp vừa la làng.
Cảnh sát nghe thấy tiếng nói liền quét mắt một vòng trong đám đông, không nhìn thấy người, liền nương theo nơi phát ra âm thanh từ từ ngẩng đầu lên.
Họ nhìn thấy trên một cây cột điện có một hai ba bốn năm người đang trèo?
Là người sao!
Khi cảnh sát nhìn thấy mấy người đang ôm cột điện, ánh mắt liền lóe lên sự kinh ngạc rồi giơ vũ khí trong tay lên, nhất thời không biết nói như thế nào.
“Các cô… đang làm gì vậy? Các cô có quan hệ gì với những người bị đánh? Tại sao… khụ khụ… các cô xuống đây trước đã.”
“Là phụ nữ và trẻ em bị bọn buôn người nhắm tới!” Từ Thanh Lan nói, từ từ buông tay, trượt một cái xuống đỉnh đầu Trần Tân Nguyệt, cúi đầu nhắc nhở: “Đồng chí, phiền nhường cái cột một chút!”
Trần Tân Nguyệt, Lục Uyển Dịch, cùng hai đồng đội từng người một trượt từ trên cột điện xuống, Từ Thanh Lan mới tiếp đất đi đến vị trí cách cảnh sát một mét.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)