Ba người già càng cãi càng to tiếng, chẳng mấy chốc đã có một đám người vây lại xem náo nhiệt.
Lão già Lưu kéo vợ một cái: “Thôi đừng đánh nữa, lát nữa lính gác thành tới bây giờ! Mình mau chuồn đi thôi.”
Bà vợ còn đang chửi ỏm tỏi, sờ lên tóc thì phát hiện bị Vương Quế Hoa giật rụng một mảng, vừa chạm vào đã thấy toàn máu.
“Con mụ thối tha kia, bà nhớ mặt mày đấy!”
Quăng lại một câu độc địa, bà ta hung hăng liếc về phía cổng sân nhà Đồ Tước, rồi quay đầu chạy mất.
Không thể không nói, hai ông bà già này chạy nhanh thật.
Cả hai đều chưa kịp phát hiện Đồ Tước đang bò trên tường vui vẻ hóng chuyện.
Vương Quế Hoa thì không cam lòng, ngồi bệt xuống đất, vừa khóc vừa rống to: “Con mụ già thối tha kia, đồ khốn nạn Lưu đầu bạc, Đồ Tước, đồ đĩ ngàn người cưỡi, mày mau cút ra đây cho bà!”
Đồ Tước bật cười khẩy, ra hiệu cho Kiến Hậu đi xách cái bô đêm trong nhà ra.
Kiến Hậu nhanh chóng dùng chân trước gắp bô nước tiểu mang tới. Đồ Tước khẽ đạp lên đầu Thiết Nhất, nhảy một cái leo lên đỉnh hàng rào. Hàng rào là loại cũ rích nhưng chắc chắn, chống đỡ cơ thể cô một cách dễ dàng.
Lúc Vương Quế Hoa còn đang bô bô cái miệng thối, Đồ Tước nghiêng bô nước tiểu đổ thẳng xuống đầu bà ta.
Vương Quế Hoa không kịp tránh, bị tưới một trận ướt sũng, miệng há ra vài lần chắc cũng uống không ít.
Đám người hóng chuyện xung quanh lập tức lùi ra cả mét.
Thứ này kiểu gì cũng tính là “phép bổ trợ diện rộng”. Ai mà không sợ?
“Đồ Tước mày đ… mẹ mày *** đù *** mày...”
Vương Quế Hoa chửi bới cực kỳ thô tục, ánh mắt nhìn Đồ Tước như muốn xé xác cô ra.
Đồ Tước mỉm cười lấy con dao gỉ sét từ trong ngực ra, chính là con “dao chống uốn ván” đó.
“Dì Quế Hoa, dì không đi thì con dao này nó đói lắm rồi. Ồ kìa, lính gác thành hình như tới rồi kìa. Dì chửi bậy trước cửa nhà cháu như vậy, cháu phải giải thích rõ ràng với lính gác thôi. Trước đây ba cháu còn bảo trong đội vệ binh có một người anh em, cháu gọi là chú cơ đấy.”
Chưa đợi Đồ Tước nói xong, cái loại chỉ biết bắt nạt kẻ yếu Vương Quế Hoa đã chạy biến như bay.
Đám người hóng chuyện cũng giải tán theo.
Lúc này đất vẫn còn khá xốp, Đồ Tước quyết định đào vài cái bẫy dưới hàng rào trước.
Có Thiết Nhất và Kiến Hậu hỗ trợ, đặc biệt là Thiết Nhất có khả năng đào đất, mấy cái bẫy chỉ tốn một tiếng là xong.
Đồ Tước không có nhiều vật liệu, nên bẫy rất đơn giản, phủ một lớp đất và cỏ mỏng bên ngoài, bên dưới là hàng loạt chông tre được vót nhọn, cắm ngược xuống.
Chỉ cần ai dẫm lên, đảm bảo cả người bị xiên như nhím.
Phần lớn mấy que chông tre là do Kiến Hậu và Thiết Nhất dùng chân vót, tiết kiệm cho cô không ít sức.
Phải nói rằng, nuôi cổ trùng đúng là quá sung sướng.
Buổi trưa ăn nốt phần cháo loãng còn lại từ sáng, pha thêm nước, thế là xong bữa.
“Chiều nay tao tính ra cổng Bắc đào ít tre với rau dại. Thiết Nhất, đến lúc đó mày chui xuống đất dò xem quanh đó có dị thú hay tài nguyên nào có thể dùng không.”
Đồ Tước cẩn thận dặn dò Thiết Nhất.
“Còn Kiến Hậu thì tranh thủ tích trữ thêm sắt. Đây là thức ăn của tụi mày, càng nhiều càng tốt.”
Sắt là thức ăn của cổ trùng, Kiến Hậu có thể trực tiếp thu về giới cổ.
Cũng coi như một niềm vui bất ngờ.
Kể từ sau khi ấp nở được Kiến Hậu, không gian giới cổ của cô đã mở rộng đáng kể.
Từ nửa mét khối giờ đã lên thành một mét khối, hơn nữa, Kiến Hậu và Thiết Nhất có thể được thu về giới cổ mà không chiếm diện tích trong đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)