“Phải đó! Gần đây bộ lạc xà thú ít con non quá, Mâu Tây Nhĩ lại là người có khả năng thừa kế vị trí thủ lĩnh cao nhất. Việc hắn chọn giống cái chắc chắn là vì muốn sinh thêm nhiều con! Chỉ số sinh sản nhất định rất cao!”
Đám giống đực cuồng nhiệt sùng bái Mâu Tây Nhĩ càng nói càng phấn khích, suýt thì nhảy dựng lên tại chỗ.
Lời đồn truyền đến bộ lạc hồ ly, đám thú nhân từng dự lễ trưởng thành của Ôn Thư hồi tháng trước đều có vẻ mặt khó tả.
Một giống cái tên Hi Nhã không nhịn được bật cười. Cô ta ngồi trong lòng bạn đời, tay che bụng đã hơi nhô lên, ánh mắt ghét bỏ nhìn về phía Ôn Thư đang tìm chỗ trống: “Hừ, bọn họ hưng phấn thế kia, lát nữa thấy chỉ số sinh sản của Ôn Thư, không biết có khóc tại chỗ không?”
Ngồi bên trái Hi Nhã là một giống cái kiều diễm, đeo hoa tai lông vũ, được năm bạn đời vây quanh. Cô ta khinh thường nhếch môi: “Nói nhỏ thôi, đừng vội. Để họ vui thêm lát nữa, càng kỳ vọng thì vỡ mộng sẽ càng đau.”
Cô ta ngoắc ngoắc tay, thì thầm dặn dò gì đó vào tai một bạn đời, sau đó quay sang Hi Nhã cười đầy ẩn ý: “Đợi mà xem trò vui đi.”
Tiếng bàn tán xung quanh mỗi lúc một lớn, nhưng Ôn Thư nghe tai này qua tai kia, chẳng mấy để tâm, thậm chí còn thấy vui vì không bị ép buộc phải ghi danh.
Trước sinh tồn và đồ ăn, mọi thứ khác đều nhẹ như lông hồng!
Cô và Nam ngồi xuống một chỗ không quá đông người, Ôn Thư nhìn đống thức ăn bày trên bàn, nuốt nước bọt không kìm được.
Cả bàn đầy những miếng thịt nướng cháy cạnh thơm lừng, còn được điểm xuyết bằng các loại trái cây đỏ xanh xen kẽ, điều khiến người ta kinh ngạc hơn là thùng đá giữa bàn chứa đầy nước trái cây ép tươi.
Ôn Thư chẳng hề khách sáo, vớ ngay vài miếng thịt to bằng bàn tay, vừa ăn vừa hớp một ngụm nước quả, vị chua ngọt mát lành!
Uống hết một ly, thấy Nam bên cạnh vẫn ngồi bất động, cô cầm lấy hai cái ly rồi với tay lấy cái muôi cạnh thùng nước.
Còn chưa chạm tới thì một bàn tay từ bên chen vào, hất cô ra, giành lấy luôn!
Cô xoa tay ngẩng đầu, liền thấy giống cái Tuyết Phù tối qua từng gặp một lần.
Tuyết Phù cầm muôi với dáng vẻ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt xinh xắn vì tức giận mà méo mó, "Cô vừa mới thu nhận Mâu Tây Nhĩ, hôm nay lại tới chọn giống đực khác, cô có từng nghĩ tới cảm xúc của Mâu Tây Nhĩ không!"
Tối qua cô ta đau khổ đến mất ngủ, ai ngờ thủ phạm lại sáng sớm chạy tới chọn giống đực!
Mới nghe được nửa câu, Tuyết Phù đã nổi giận lôi đình, trừng mắt sững sờ, rồi ném luôn cái muôi vào thùng nước.
Nước bắn tung tóe, ướt hết người Ôn Thư.
"Cô đang khoe khoang đấy à! Tôi đã tìm hiểu về cô rồi, cô chỉ là một con sâu bẩn thỉu lười biếng, Mâu Tây Nhĩ chỉ là bị mê hoặc nhất thời, sớm muộn gì cũng sẽ nhìn thấu bộ mặt thật của cô!"
Tuyết Phù nhìn chằm chằm khuôn mặt bóng nhẫy của Ôn Thư, tức đến nỗi tay chỉ cũng run lên, không thể chấp nhận lời cô vừa nói!
Đều là tộc nhân xà tộc, cô ta đã theo đuổi Mâu Tây Nhĩ suốt hai năm, vậy mà lần nào hắn cũng từ chối, nói rằng không muốn chia sẻ bạn đời với quá nhiều giống đực. Giờ lại đổi sang một giống cái khác, thì hắn chẳng còn để tâm nữa!
Nếu người đó là một giống cái mạnh mẽ xuất sắc thì cũng đành, đằng này lại là một kẻ yếu ớt xấu xí như vậy!
Ôn Thư lau mặt, cảm nhận được cảm giác dính nhớp trên tay, nụ cười trên mặt cũng nhạt đi mấy phần: "Giống cái Tuyết Phù, đúng là tôi không phải người tốt, nhưng bộ dạng hiện tại của cô cũng chẳng khá hơn tôi là bao."
Cô vốn không muốn gây thù chuốc oán, cũng chẳng chủ động chọc ai, nhưng nếu có người cố tình gây sự, cô cũng chẳng việc gì phải tươi cười tiếp đón, càng không phí lòng tốt cho người không liên quan.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
