Ôn Thư âm thầm thở dài trong lòng, đưa tay nhận lấy roi.
Đuôi roi rơi xuống đất, tạo thành một vệt xước mảnh.
Thấy thân hình Nam run lên theo đó, cô dứt khoát dùng cả hai tay cuộn roi lại, rồi ném ra khỏi hang: “Được rồi, tôi mệt rồi.”
Nói xong, cô vừa ngáp vừa đảo mắt quan sát hang động, để mặc Nam vẫn đang sững sờ.
Là con gái duy nhất của thủ lĩnh, hang động của cô là nơi rộng rãi và sáng sủa nhất toàn bộ bộ lạc.
Hang có kết cấu hình chữ “丰”, để đảm bảo thông khí, phần mái giữa hang được để trống. Sâu bên trong, bên trái là bếp và hai kho chứa giờ đang trống không, bên phải là hang chính và hai hang phụ dùng để nghỉ ngơi.
Ôn Thư chỉ tay về phía hang phụ trong cùng: “Từ nay anh ở đó đi, không cần phải trốn tôi nữa.”
Dứt lời, không chờ Nam phản ứng, cô đã xoay người bước vào hang chính.
Một cơn gió đêm lùa qua, ánh lửa bị thổi tắt, bóng tối trong hang càng thêm dày đặc.
Xác nhận rằng giống cái đã rời đi, Nam cụp mắt, nét mặt lạnh lùng đứng dậy, phủi bụi trên áo lông vũ.
Một giống cái tàn bạo, nóng nảy, sao có thể thay đổi tính tình chỉ trong một đêm?
Nam khẽ thở dài, đưa tay vuốt qua vết nước mắt khô bên khóe mắt.
Nhưng nghĩ kỹ thì điều đó cũng không quan trọng.
Con người, nên trả giá cho hành vi của mình.
Anh nhìn về phía hang chính, ánh mắt lạnh băng, thân hình cao gầy đứng lặng một lát, rồi bước ra khỏi hang dưới ánh trăng trắng nhợt.
…
Bên trong hang chính, Ôn Thư ngồi bên mép giường đá, nhìn chằm chằm vào Mâu Tây Nhĩ, ngẩn người.
Làn da giống đực trắng lạnh, từ ngực xuống bụng phẳng lì, sạch sẽ đến mức khiến người ta nghi ngờ không biết hình xăm vàng cô từng thấy có phải ảo giác không.
Giờ muốn cắt đứt quan hệ với Mâu Tây Nhĩ là điều cần thiết, nhưng trước khi có đủ năng lực tự bảo vệ mình, cô không thể manh động.
Bỏ qua chuyện huấn luyện cường độ cao khi còn ở mạt thế, thể chất của cô luôn gắn liền với cấp độ dị năng.
Nhưng nguyên chủ lại có tinh thần lực quá yếu, khiến dị năng của cô bị ép nén, không thể thi triển. Hiện giờ ngoài kinh nghiệm chiến đấu, thể chất cô không khác gì trước mạt thế là mấy.
Nếu xảy ra nguy hiểm, nhờ có khế ước bạn đời ràng buộc, Mâu Tây Nhĩ không chỉ không thể ra tay, mà còn buộc phải bảo vệ cô.
Hơn nữa, cô vẫn cần chữa lành cho hắn, sau đó mới tính đến chuyện giải trừ khế ước cũng chưa muộn.
Sau khi suy tính cẩn thận tình hình hiện tại, thần kinh căng thẳng mới dần thả lỏng. Ôn Thư kéo tấm chăn lông thú từ trên giường, chui vào góc bên cạnh bàn đá ngủ luôn, tư thế ngủ mang theo bản năng cảnh giác.
…
Sáng sớm, bộ lạc lại náo nhiệt trở lại, tiếng bước chân hỗn loạn cùng tiếng nói chuyện không ngừng vang lên, xen lẫn là vài tiếng kêu vui sướng của động vật.
Ôn Thư bị tiếng ồn đánh thức, phản xạ đầu tiên là đưa tay tìm khẩu súng bên cạnh.
Sờ nửa ngày không thấy, cô mở mắt, nhìn thấy trần hang bằng đá nhẵn bóng cùng chiếc đèn gỗ đung đưa phía trên, lúc này mới mơ hồ nhớ ra mình đã xuyên không rồi.
Cô bật người ngồi dậy, vò vò mái tóc ngứa ngáy, liếc mắt một cái đã thấy giống đực ở đối diện đang có vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Mâu Tây Nhĩ đang ngồi tựa bên mép giường đá, không rõ đã tỉnh từ lúc nào. Khi ánh mắt hai người chạm nhau, gương mặt vốn đã lạnh lùng nay lại càng lạnh hơn, trong mắt còn ẩn hiện một tia sát khí sắc bén.
Áp lực mạnh mẽ ập đến, khiến Ôn Thư lập tức tỉnh táo hẳn: “Anh tỉnh rồi à…”
Cô còn chưa kịp nói hết câu, Mâu Tây Nhĩ đã giấu không nổi lửa giận trong mắt, sải bước tới, siết chặt cánh tay cô, trầm giọng chất vấn: “Cô rốt cuộc đã làm gì tôi?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
