Editor: Tô Nhi
Tề Minh Nguyệt lấy ra hai cái ổ khóa, một cái lớn để khóa cửa rất vừa vặn và một cái nhỏ hơn sau này dùng để khóa tủ.
Ổ khóa to cỡ bàn tay, rất chắc chắn, hình dáng hơi giống chiếc túi xách, lỗ khóa nằm ở phần đáy “túi”.
Chìa vừa tra vào xoay một cái, cái móc gắn ở phần trên của “túi” sẽ bật ra một bên.
Cô móc nó vào tay nắm cửa gỗ, “cạch” một tiếng, khóa lại rất thuận tiện.
Thời này, nhà nào nhà nấy đều dùng loại khóa này, có loại bằng đồng cũng có loại bằng sắt.
Mẹ của nguyên chủ đã chuẩn bị sẵn một cái khóa bằng đồng, sáng loáng, vàng óng rất bắt mắt.
Khi Tề Minh Nguyệt bước vào sân, cô để ý thấy phần lớn cửa phòng của các thanh niên trí thức khác đều dùng khóa sắt.
Có cái bị gió mưa lâu ngày làm gỉ sét, nhìn rất cũ kỹ.
“Văn Tu, cậu phụ một tay, dọn mấy thứ này vào căn phòng Minh Nguyệt sẽ ở mấy hôm tới nhé.”
Đợi Tề Minh Nguyệt khóa cửa xong, ba người vội vã rời khỏi khu tập thể thanh niên trí thức.
Vừa đi đến sân trước, họ gặp Đường Tiểu Thu, cô ta vừa thấy Tề Minh Nguyệt liền “hừ” một tiếng, đảo mắt khinh thường.
Tề Minh Nguyệt chỉ cần liếc lại một cái, giả vờ định tiến lên, đối phương lập tức co rúm lại.
Người phụ nữ này đúng là vừa yếu vừa thích gây sự.
Tề Minh Nguyệt nhớ đến nguyên nhân mâu thuẫn giữa cô và Đường Tiểu Thu liền thấy nhức đầu.
Nguyên chủ đúng là có lòng tốt nhưng làm hỏng chuyện.
Từ nhỏ đến lớn, cô ấy sống như công chúa, lại có dung mạo khiến ai nhìn cũng yêu, nên tự nhiên không hiểu nổi cách làm của Đường Tiểu Thu, cảm thấy cô ta làm mất mặt phụ nữ.
Khi nói chuyện, nguyên chủ hơi gay gắt, nhưng theo Tề Minh Nguyệt, những lời đó hoàn toàn đúng, thậm chí còn mang tư tưởng của phụ nữ hiện đại.
Ý đại khái là con gái phải biết tự trọng, tự yêu lấy mình, hà tất phải hạ mình nịnh bợ đàn ông, bản thân có tay có chân, cứ dựa vào sức mình mà sống.
Nhưng những lời đó cũng cho thấy rõ nguyên chủ lúc ấy quá tự tin, mù quáng khi xuống nông thôn làm thanh niên trí thức.
Nói cách khác, cô ấy chưa từng nếm trải sự khắc nghiệt của đời, chưa biết nỗi khổ của nhân gian.
Thế nên sau khi gặp bọn buôn người, cuộc đời rơi xuống đáy vực, cô ấy không thể gượng dậy nổi, dù có cho cơ hội làm lại, cô ấy cũng không muốn thử nữa.
Nếu không, bây giờ đã chẳng đến lượt Tề Minh Nguyệt thế chỗ. Cô vẫn đang sống yên ổn ở thời hiện đại, làm công ăn lương từ chín giờ sáng đến tám giờ tối, thỉnh thoảng cuối tuần còn bị gọi đi tăng ca. Cực nhọc nhưng không lo thiếu ăn thiếu mặc.
Tề Minh Nguyệt lắc đầu.
Giờ nghĩ lại cũng chẳng ích gì, cô không thể quay về nữa, nên điều quan trọng là phải sống tốt ở hiện tại. Cô vốn là người biết thời thế.
Ba người ra khỏi khu tập thể, rồi tách ra làm hai hướng. Tề Minh Nguyệt đi cùng Cố Cảnh Ngạn đến nhà đội trưởng, còn Sở Văn Tu thì được phân đi đến nhà bác thợ mộc ở đầu thôn để hỏi chuyện làm khung cửa sổ.
Khâu Lâm Lâm nói con trai cả của đội trưởng là thợ hồ, tay nghề xây giường đất rất tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
