Đinh Hiểu Manh bước đi vô định trên đường phố, nhớ lại cuộc trò chuyện mà cô vừa nghe thấy trước cửa nhà mình.
“Bé cưng, nhanh lên, để anh hôn một cái, anh nhớ em chết mất.”
Đinh Hiểu Manh kinh ngạc nghe giọng bạn trai Khương Thiệu Kiệt từ trong phòng truyền ra. Cô đang đứng ngoài cửa và người mà bạn trai gọi là bé cưng chắc chắn không phải là cô.
Lẽ ra lúc này cô đã lên máy bay để đi công tác, nhưng vì phát hiện ra mình để quên USB trên bàn làm việc nên phải đổi lịch trình và quay về nhà.
Khi Đinh Hiểu Manh còn đang sững sờ đoán xem bạn trai đang nói chuyện với ai, thì một giọng nói khác vang lên từ trong phòng.
Mà đó là một giọng nói mà cô quen thuộc đến không thể quen hơn.
“Đáng ghét, sao nào, Đinh Hiểu Manh không thỏa mãn được anh hả, gấp gáp đến vậy.”
“Bé cưng, cô ta sao có thể so với em được, em cũng biết mà, người anh yêu vẫn luôn là em.”
Đinh Hiểu Manh sẽ nghĩ như thế nào?
Lúc này cô rất muốn xông vào và xé xác hai kẻ không biết xấu hổ kia.
Nhưng với sự tu dưỡng từ trước đến giờ, cô không thể làm ra hành động tàn bạo như vậy.
Nâng tay vén tóc ra sau tai, đồng thời ngẩng đầu lên, Đinh Hiểu Manh nhìn chăm chú vào bảng chỉ đường không xa.
Đi thẳng 100 mét phía trước là chùa Pháp An.
Nghĩ đến ý nghĩ phạm phải Thái Tuế vừa nảy ra trong đầu, Đinh Hiểu Manh cũng không suy nghĩ nhiều, bước theo bảng chỉ đường mà đi tới.
Lúc này Đinh Hiểu Manh không hề nghi ngờ dù chỉ một chút, khi cô rời khỏi nhà, căn nhà trong khu vực vòng hai của thành phố, dù cô đã đi bộ nửa giờ nhưng vẫn ở trong khu phố sầm uất, cô sống ở đây nhiều năm nhưng chưa từng biết gần đây có ngôi chùa nào.
Đinh Hiểu Manh đến chùa Pháp An, cửa chùa không đóng.
Nâng chân bước qua bậc cửa, không biết đã từng nghe ai đó nói rằng ngưỡng cửa chùa không được dẫm lên, phải nâng chân bước qua.
Đinh Hiểu Manh theo bản năng làm như vậy, bước vào chùa nhìn thấy tượng Phật Bồ Tát, cô đi đến trước bồ đoàn, thành thạo quỳ xuống, chắp tay trước ngực.
Sau ba lạy, cô nhìn thấy ống xăm dưới đất.
Cũng không nghĩ nhiều, cô tự nhiên nâng ống xăm lên, nhắm mắt lắc nhẹ.
"Cạch..."
Nghe thấy tiếng động, Đinh Hiểu Manh mở mắt, dùng tay phải nhặt chiếc thẻ tre rơi xuống đất.
"Thẻ số chín chín: Duyên tẫn, đương quy. Thượng thượng thiêm."
Đinh Hiểu Manh đọc thầm dòng chữ trên thẻ, suy nghĩ một lúc nhưng vẫn không hiểu ý nghĩa của thẻ.
Cô cầm thẻ tre, đứng dậy định tìm người giải thẻ.
Từ phía sau tượng Phật bước ra một vị hòa thượng râu trắng, mặc áo cà sa, tay cầm một chuỗi Phật châu.
"Nữ thí chủ, có phải muốn giải thẻ không?"
"Vâng, thưa đại sư."
"Mời thí chủ theo tôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Hay
Ôi, lần đầu e đọc truyện mạt thế kiểu này
Mới vào mà đã cuốn thế này rồi.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
