Lê Cẩm gật đầu: “Đúng là, xin hỏi các hạ tên huý?”
Người nọ tuy rằng ngữ khí có chút hùng hổ doạ người nhưng có thể từ cử chỉ nhìn ra được hắn vẫn rất có hàm dưỡng.
“Ta tên Trâu Tú Kiệt.”
Người này là Hứa Tử Phàm kéo tới, hắn nhanh chóng giới thiệu với Lê Cẩm: “Tú Kiệt năm nay vừa qua mười sáu, là lần này huyện thí đệ nhị danh.”
Lê Cẩm cười nói: “Tuổi trẻ tài cao.”
Trâu Tú Kiệt bị Lê Cẩm khen một câu như vậy trêи mặt kiêu ngạo mang theo chút ngượng ngùng, nói: “Ngươi cũng vậy.”
Lê Cẩm trêи mặt biểu tình bất biến nghĩ thầm: Đầu năm nay tiên sinh bình thường đều không khen học sinh, một là vì chính mình uy nghiêm, thứ hai là tránh cho bọn họ kiêu ngạo. Cho nên a…… Tiểu hài tử đều không thể khen, khen một câu bọn họ liền đem ngươi làm bằng hữu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


