Lê Cẩm không biết ở phía sau hắn, ba, năm học sinh trong tay xách sách vở cùng giấy bút, cho nhau thương lượng muốn lại đây xin lỗi.
“Lần trước trung thu nên xin lỗi, các ngươi một hai phải nói Lê Cẩm đã quên chuyện này chúng ta cũng coi như chưa phát sinh qua.”
“Đều là ta sai, hôm nay nói xin lỗi xong ta thỉnh đại gia đi Bách Thực Phường ăn cơm.”
Tuy rằng đều là học sinh nhưng những người này rõ ràng gia cảnh không tồi, có thể mua nổi sách vở, giấy Tuyên Thành. Cho tới bây giờ Lê Cẩm thư đều là chính mình sao, viết chữ dùng cũng là giấy lá trúc. Một đao giấy Tuyên Thành muốn một lượng bạc, hắn tạm thời còn không có xa xỉ đến nông nỗi này.
Lê Cẩm đi tới Hạnh Lâm Đường nơi ngõ nhỏ, đây không phải chủ phố nên ít người, trêи cơ bản chỉ có người tìm thầy trị bệnh hỏi dược mới sẽ hướng tới nơi này. Phía sau người chạy nhanh gọi lại Lê Cẩm: “Lê Cẩm, Lê huynh, từ từ chúng ta...”
Lê Cẩm đứng yên nhìn thấy một đám người rất là quen mắt, đây đều là Tống tiên sinh học sinh, cũng là nguyên chủ cùng trường.
“Lê huynh, chúng ta lần này tới là đặc biệt xin lỗi vì chuyện năm trước ở Phiêu Hương Uyển.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
