Thẩm Tuyết Ngưng không cưỡng lại được, cuối cùng đành phải bị kéo lên “thuyền giặc”.
Hai người vừa đến bờ hồ, từ xa đã nhìn thấy một nam tử khí chất xuất trần.
Thân hình thẳng tắp, tà áo tung bay, hắn đứng giữa đám văn thần mà càng thêm nổi bật.
Một thân áo xanh, tóc buộc bằng ngọc quan, khí chất lạnh lùng, cao quý.
Dù ở trong khung cảnh náo nhiệt như vậy, hắn vẫn toát lên vẻ xa cách, như thể cự tuyệt mọi người từ ngàn dặm.
Điều này khiến Thẩm Tuyết Ngưng không nhịn được liếc thêm mấy lần.
“Người đó là ai vậy?” Nàng ta khẽ hỏi.
Đàn Niệm thuận thế nhìn theo, mắt sáng lên, giả vờ kinh ngạc nói: “Ồ, chẳng phải đó là tân khoa trạng nguyên năm nay sao? Hình như tên là Thương Thời Tự gì đó. Sao, Thẩm tỷ tỷ không biết à?”
Thì ra là hắn...
Trong lòng Thẩm Tuyết Ngưng khẽ động.
Người này bình thường trên triều đình chẳng có bao nhiêu cảm giác tồn tại.
Nếu không phải hôm nay dự hội thơ, nàng ta chỉ e cũng chẳng để mắt đến hắn.
Thẩm Tuyết Ngưng nhanh chóng thu hồi ánh nhìn, nhẹ gật đầu.
Chẳng bao lâu sau, hai người đã lên đến đài cao.
Các văn thần tụm năm tụm ba trò chuyện.
Họ bàn tán chuyện lý thú trong triều gần đây, thảo luận những điểm đặc sắc của hội thơ hôm nay, đồng thời tán dương phong thái của trạng nguyên năm nay.
Sự xuất hiện của Thẩm Tuyết Ngưng và Đàn Niệm lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người.
Để tránh gây chú ý, cả hai đều đeo mạng che mặt.
Nhưng điều đó không làm giảm bớt vẻ đẹp của họ, ngược lại càng khiến người ta cảm thấy thêm phần hấp dẫn.
Mọi người bắt đầu đoán già đoán non về thân phận của hai người.
Còn Thương Thời Tự, ngay khi trông thấy Thẩm Tuyết Ngưng liền lập tức nhận ra nàng.
Con ngươi hắn bỗng chốc co rút, ánh mắt thoáng lên vẻ kinh diễm không thể che giấu.
Thế nhưng rất nhanh hắn đã lấy lại vẻ bình tĩnh, mỉm cười lễ độ, khẽ gật đầu hành lễ với nàng.
Nàng lại nghiêng đầu liếc trộm Thẩm Tuyết Ngưng, chỉ thấy sắc mặt nàng vẫn bình tĩnh.
Trời ơi, nữ chính thế giới này đúng là khúc gỗ!
Đàn Niệm sốt ruột đến mức tim gan ngứa ngáy, mà lại chẳng có cách gì.
Khó khăn lắm hội thơ mới bắt đầu.
Từng vòng thi thơ đối đáp, ngâm vịnh sáng tác nối tiếp nhau diễn ra.
Thẩm Tuyết Ngưng không am hiểu phương diện này, nên cũng chẳng mấy hứng thú với nội dung của hội thơ.
Đành cúi mắt nghe người bên cạnh trò chuyện, cũng không thấy nhàm chán.
Chỉ là... tại sao Thương công tử kia cứ luôn nhìn về phía nàng?
Thẩm Tuyết Ngưng cau mày, không nhịn được ngẩng đầu nhìn.
Quả nhiên, lại chạm phải ánh mắt ôn nhu, thâm tình của Thương Thời Tự.
Tâm nàng khẽ run lên, lập tức rời mắt đi, làm như chưa từng nhìn thấy gì.
Còn Đàn Niệm thì đang lén lút ăn điểm tâm, hoàn toàn không hay biết sóng ngầm giữa hai người họ.
Nàng thậm chí còn tưởng Thẩm tỷ tỷ thanh tâm quả dục, khinh thường nhan sắc như Thương Thời Tự.
Nhưng mà, dù sao cũng là cặp đôi mà chính tay nàng đẩy thuyền, Đàn Niệm nghĩ mình vẫn có thể cố gắng thêm chút nữa.
Vì thế nàng mỉm cười, mở lời: “Thẩm tỷ tỷ, tỷ thấy trong hội thơ năm nay, vị công tử nào nổi bật hơn hết?”
“Ta không rành mấy thứ này, cũng chẳng hiểu gì.”
Thẩm Tuyết Ngưng đặt tách trà xuống, nhàn nhạt đáp lại một câu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
