Hai cánh tay trắng như ngó sen nhẹ nhàng đặt lên vai nam nhân, tư thái yếu mềm như chim nhỏ nép vào người, khiến bất kỳ ai nhìn thấy cũng phải động lòng.
Đặc biệt là đôi mắt hạnh đen trắng rõ ràng, trong trẻo long lanh như hồ nước mùa xuân.
Bạch Cửu Ngự chỉ cảm thấy gương mặt nóng ran, hơi thở nghẹn lại.
“Đàn Niệm!”
Nam nhân nghiến răng, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ.
Đàn Niệm hơi nghiêng đầu, nở nụ cười ngọt ngào, dán môi hôn nhẹ lên mặt hắn.
Rồi lại ngẩng đầu, ánh mắt ngập ngừng e thẹn, như một con nai nhỏ bị thương: “Cửu Ngự ca ca, trước kia đều là do Niệm Niệm sai rồi.”
Bạch Cửu Ngự: ...
Nữ nhân chết tiệt này! Chính là ỷ vào việc hắn sủng ái nàng, nên mới dám vô pháp vô thiên trước mặt hắn như vậy.
Bạch Cửu Ngự siết chặt vòng tay quanh eo Đàn Niệm, ánh mắt biến hóa khôn lường, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cảm giác như chỉ một giây sau sẽ nổi điên mà bóp chết nàng.
Đàn Niệm khẽ co người lại, rụt về phía sau, đáy mắt thoáng qua một tia tinh ranh.
“Chàng đừng hung dữ như vậy mà, Niệm Niệm sẽ sợ đó~”
“Nàng lại định bỏ trốn phải không?!” Ánh mắt Bạch Cửu Ngự tối sầm lại, đôi phượng nhãn dài hẹp khép vào nguy hiểm.
Suốt một năm tìm kiếm không có kết quả, sự kiên nhẫn của hắn đã bị bào mòn sạch sẽ. Nếu Đàn Niệm dám bỏ trốn thêm lần nữa, hắn tuyệt đối sẽ không nương tay mà giết chết nàng.
Nghe vậy, Đàn Niệm khẽ lắc đầu, nụ cười tươi như hoa, đôi mắt long lanh như ngấn nước, ngoan ngoãn và vô hại.
“Cửu Ngự ca ca, ta không trốn đâu.”
Giọng Đàn Niệm mềm mại như kẹo kéo, trong tiếng nức nở lại pha thêm chút làm nũng, nghe vào tai khiến người ta mềm cả lòng.
Đáng tiếc, Bạch Cửu Ngự là một ngoại lệ.
Bị bỏ lại trên giường, Đàn Niệm ngây người nhìn theo bóng lưng hắn dần khuất.
Vô lý thật đấy, chẳng lẽ nàng lại “lật xe” rồi?
...
Hoàng cung, Ngự Thư Phòng.
Nam nhân cao ráo gầy gò trong bộ long bào rực rỡ sắc vàng đang ngồi ngay ngắn trên ghế, gương mặt mang theo vẻ u sầu.
Một tiểu thái giám vội vã chạy vào thư phòng, cúi đầu bẩm báo: “Tham kiến bệ hạ, Thẩm tướng quân đến diện kiến.”
Bùi Diệp xua tay: “Tạm thời không gặp, để y về trước đi.”
“Tuân chỉ.”
Thái giám đáp lời, vừa định lui xuống thì lại bị Bùi Diệp gọi giật lại: “Khoan đã, có tin tức gì về A Niệm chưa?”
Bùi Diệp cúi đầu nhìn thái giám, trong mắt mang theo một tia hy vọng mong manh.
Nhìn dáng vẻ của chàng, thái giám không khỏi cảm thấy không vui, ác cảm với Đàn Niệm lại tăng thêm một bậc, song vẫn thành thật trả lời: “Hồi bệ hạ, không rõ vì lý do gì mà Đàn cô nương lại xuất hiện ở phủ Nhiếp Chính Vương, hơn nữa thân phận đã bị phát hiện, hiện tại đang bị giam lỏng.”
“Cái gì?!”
Bốp...
Ngón tay Bùi Diệp run lên, cây bút lông rơi thẳng xuống đất, bụi bay tứ tung.
Chàng nhíu mày trầm ngâm một lúc, cuối cùng nghiến răng, cầm lấy một cây bút khác, viết mấy dòng rồi đưa cho thái giám: “Nhanh đưa tờ giấy này cho mật thám đang ẩn trong phủ Nhiếp Chính Vương, giao tận tay A Niệm.”
“Tuân chỉ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)