Bóng lưng kia run lên, chỉ nghe bùm một tiếng, A Liên bị ôm eo kéo vào trong nước.
Nàng thở hổn hển nổi lên mặt nước, tóc đen dính bên má, kiếm tu đối diện hai má ửng hồng, mắng nàng: "Tắm rửa đàng hoàng!"
A Liên bĩu môi oán giận: "Ta còn chưa cởi áo đâu.” Hiện giờ ướt sũng dính vào nhau, nặng trịch vô cùng khó chịu.
Nàng chậm chạp cởi bỏ y phục ướt sũng, trong lòng lại vui mừng khôn xiết, chỉ vì cảm giác no bụng kia lại tới, hơn nữa theo thời gian trôi qua, đến càng lúc càng thường xuyên.
Nhìn thấy khóe miệng A Liên mang theo ý cười nổi trong nước, Phó Hàn Chu nghiêng mặt đi, linh lực vận chuyển trong cơ thể trở nên nóng rực xao động.
Đồng tử đưa tới hai vò rượu Hoa Điêu, Phó Hàn Chu không cho A Liên đụng vào.
Nhưng A Liên trong lúc chung sống gan cũng dần lớn hơn, nhân lúc Phó Hàn Chu rời khỏi động phủ lặng lẽ mở ra một vò, chỉ uống một chút liền cảm thấy trời đất quay cuồng, cảm giác buồn ngủ quen thuộc ập tới, A Liên vội đậy nắp rượu lại, đặt về chỗ cũ, trở về giường ngủ một giấc ngon lành.
Có Phó Hàn Chu ở đây, nàng không còn cảm thấy sợ hãi đối với việc ngủ say như lần đầu tiên nữa.
Nàng biết, khi tỉnh lại lần nữa, Phó Hàn Chu nhất định sẽ xuất hiện trước mặt nàng, giống như lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.
Nàng ngủ một giấc là xong, Phó Hàn Chu lại hoảng hồn.
Phó Hàn Chu ngay lập tức đưa lệnh bài liên lạc cho Bồng Lai đảo chủ, đồng thời hứa hẹn: "Nếu có đệ tử Bồng Lai đến Kiếm phong Thiên Nhạc Tông tu hành, bất cứ lúc nào cũng có thể dựa vào vật này tới Lăng Vân Phong tìm ta."
Trên đường trở về, Phó Hàn Chu thông qua Đồ Mĩ Kính phát giác A Liên đã tỉnh lại, trong lòng sinh nghi, bước chân nhanh hơn.
Vừa đặt chân lên Lăng Vân Phong, đã thấy A Liên khoác áo choàng đỏ từ xa chạy tới, giống như cánh hoa hồng mai bị gió lạnh thổi rơi.
A Liên thở hồng hộc nhào vào trong ngực Phó Hàn Chu, run rẩy nói: "Chàng đi đâu vậy? Tỉnh lại không nhìn thấy chàng, ta rất sợ."
Cảm xúc mất đi tìm lại được nhấn chìm hắn, Phó Hàn Chu không đẩy ra như ngày thường, bàn tay đặt lên tấm lưng gầy gò của A Liên, dần dần siết chặt.
"Nàng đã ngủ một tháng, ta đi Bồng Lai lấy thuốc một chuyến.” Phó Hàn Chu vỗ lưng A Liên giải thích.
"Ta lại ngủ lâu như vậy sao?" A Liên thò đầu ra từ trong ngực hắn, kinh ngạc nói.
Lập tức nàng ý thức được điều gì, dần dần chột dạ, lại vùi đầu xuống.
Phó Hàn Chu thấy thế cười nói: "A Liên, nàng biết không? Dáng vẻ làm chuyện xấu của nàng thật sự rất rõ ràng."
"Nói đi, có chuyện gì mà ta không biết?"
"Ta..." A Liên ấp a ấp úng nói: "Ta uống một chút rượu kia."
"Ồ.” Phó Hàn Chu bừng tỉnh than một tiếng: "Hèn chi."
Rượu Hoa Điêu còn gọi là Bát Nhật Túy, chỉ một ngụm, liền có thể khiến người ta say hơn tám ngày.
Rượu Hoa Điêu ở Lăng Vân Phong biến mất không còn tăm hơi chỉ sau một đêm, đồng tử hoảng hốt nói: "Đúng là gặp ma! Ta rõ ràng nhớ hôm qua để ở đây mà."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)