Cô đi đến sau lưng y, nhưng Lăng Uyên Bạch vẫn không hề quay đầu lại nhìn cô. Y đã nghe được hết những lời an ủi dịu dàng mà cô nói trong phòng bệnh lúc nãy rồi. Tô Khanh Mộng càng quan tâm đến Tô Tỉnh thì y càng dễ dàng khống chế cô, chỉ là, khi y nghe thấy giọng nói dịu dàng như tiếng mưa rơi rả rích trên hàng hiên kia, không hiểu sao lại cứ cảm thấy bực bội trong lòng.
“Tô Khanh Mộng.” Y nhìn về phía xa, nhưng lại gọi tên cô: "Tôi không phải nhà từ thiện, đừng để tôi chờ quá lâu.”
Y đã chán ngấy việc mỗi ngày phải nghe thấy Tô Khanh Mộng và Phương Mặc tình tứ với nhau, đặc biệt là những âm thanh ái muội khiến người ta nảy sinh vô số suy nghĩ sâu xa kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)