Lăng Uyên Bạch nhẹ nhàng liếc cô một cái, đưa tay về phía cô, cô ngoan ngoãn lấy sợi dây chuyền ra khỏi túi.
“Đến đây.” Lăng Uyên Bạch chủ động để cô lại gần, nhìn thấy trong mắt cô có một chút do dự, y lại nghĩ đến giọng nói của cô khi để Phương Mặc đeo dây chuyền cho mình hôm đó, cực kỳ nũng nịu và mềm mại——
Cô có vẻ thoái mái với Phương Mặc hơn so với y, khi đối mặt với y, cô sẽ cân nhắc trong chốc lát, mặc dù cái chốc lát đó rất khó để nhận ra, nhưng nếu phải là vì đã không nghe thấy thái độ của cô đối với Phương Mặc, y cũng sẽ không nắm bắt được sự khác biệt nhỏ nhặt này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


