"Tôi tin cậu!" Lục Dao Tình kiên định nói.
Tô Khanh Mộng cảm thấy nữ chính này so với nam chính lạnh như băng kia thì đáng yêu hơn nhiều, không khỏi nhìn cô ấy mà cười rạng rỡ: “Cám ơn cậu, Dao Tình.”
Một đôi mắt đào hoa cong thành hình trăng non, như mang theo tình cảm vô hạn mà nhìn Lục Dao Tình.
Lục Dao Tình cũng bị nhìn đến đỏ hết cả mặt, nhiệt tình nói: “Để mình add WeChat của cậu. Nếu bọn họ tìm cậu kiếm chuyện thì cậu cứ tìm mình giúp đỡ ha."
Tô Khanh Mộng rất biết nghe lời phải, nhân cơ hội này mà add tài khoản WeChat của Lục Dao Tình.
[Đừng thêm đất diễn cho mình.] Hệ thống rất không đúng lúc mà lên tiếng nhắc nhở.
"Là nữ chính chủ động tới tìm tao đó chứ." Tô Khanh Mộng cười nói: "Có lẽ mày nên nhắc nhở nữ chính mới đúng nhỉ?"
Sau tiết học buổi sáng, Lục Dao Tình nhiệt tình mời Tô Khanh Mộng đi ăn trưa với cô ấy. Nữ chính này xuất thân từ một gia đình giàu có nhưng lối sống lại vô cùng bình dân, rất hòa đồng với các bạn cùng lớp. Lúc ở trường, cô ấy cơ bản là chỉ ăn ở căng tin. Ngược lại, nguyên chủ lại thường rời đi ngay sau khi hết tiết, vẫn có vài bạn học trong lớp mà đến nay còn chưa quen biết.
Ban đầu, mấy cô bạn cũng đi ăn chung với Lục Dao Tình còn có chút cảnh giác và dè chừng đối với Tô Khanh Mộng. Có điều, nếu Tô Khanh Mộng thực sự muốn kết bạn với ai đó thì không ai có thể từ chối cô cả. Chỉ một bữa ăn mày các cô ấy đã trộn với nhau thành một khối rồi. Lục Dao Tình và cái cô bạn kia đều coi Tô Khanh Mộng như là một thành viên trong số họ, trong lòng cũng rất phẫn nộ vì topic trên mạng, muốn đòi lại công bằng cho cô.
"Thôi bỏ đi, Thôi Mẫn Mẫn và Trần Lập đều có chút hậu thuẫn… Các cậu không hiểu lầm mình là mình đã rất vui rồi." Tô Khanh Mộng cười khổ mà nói.
Khi những tia sáng trong đôi mắt đào hoa kia của cô ảm đạm đi, mấy cô gái cảm thấy đau lòng vô cùng, vội vàng vỗ ngực cam đoan, bảo cô đừng sợ, bọn họ sẽ bảo vệ cô.
Tô Khanh Mộng lần lượt cảm ơn từng người, vừa rời khỏi nhà ăn liền nhận được điện thoại của Trần Lập: "Tô Khanh Mộng, sao em dám chặn anh hả? Bây giờ anh muốn gặp em ngay!"
Tô Khanh Mộng đang muốn cúp điện thoại, Trần Lập lại nói thêm một cầu: "Đừng tưởng rằng em có thể dễ dàng thoát khỏi anh như thế. Anh và em có không ít ảnh chụp chung đâu, em cũng đã nhận được không ít quà từ anh rồi, em có tin là bây giờ anh sẽ tung hết lên mạng để chứng thực cho những lời Thôi Mẫn Mẫn đã nói không hả!
"…Được rồi, để tôi đến tìm anh đi." Tô Khanh Mộng nhẹ giọng thở dài một tiếng.
Trần Lập hẹn gặp cô ở một KTV bên ngoài trường học, Tô Khanh Mộng nhìn địa chỉ, sửng sốt một chút rồi mỉm cười. Nơi này chính là nơi Lăng Uyên Bạch lần đầu tiên xuất hiện trong cốt truyện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

