Cẩn Ngôn mấy ngày nay đều nhốt mình trong phòng, không ai có thể khuyên giải được hắn.
Hạ Uyển Đồng bước vào trong phòng, liền ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, cô nhìn về phía người ngủ gục ở cạnh giường, cẩn thận bước tới, vươn tay nhẹ lay tỉnh hắn: "Cẩn Ngôn, tôi đã nghe tin tức ở trên tivi, ngôi làng đó, rõ ràng...rõ ràng toàn bộ dân làng đã biến mất rồi, tại sao lại như vậy".
Cẩn Ngôn ánh mắt đỏ quạnh, vằn lên những tia máu, ngước lên nhìn cô: "Vì sao ư, tôi cũng muốn hỏi câu đó, dường như tất cả mọi thứ đều chỉ là giấc mơ...", chợt hắn mở to mắt, nắm lấy vai cô: "Uyển Đồng, cô nói xem, đó không phải giấc mơ đúng không, rõ ràng tôi đã thanh trừ hết bọn họ".
Hạ Uyển Đồng nhìn hắn, đưa tay run rẩy, nhẹ ôm hắn: "Đúng vậy, ngày đó anh thật sự rất uy dũng, toàn bộ dân làng đều là ác linh, chúng bị thanh trừ hết rồi".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


