Hoa Y câm lặng, chăm chú nhìn lên hắn sườn mặt, không ngờ...tình cảm hắn trao cô lại sâu đậm đến vậy...cô lâm vào trầm tư, không gian im lặng, chỉ có tiếng hít thở.
Chợt eo bị siết lấy, hắn ôm cô, mặt chôn tại hõm cổ cô, giọng nói có chút độ run nhè nhẹ: "Nhưng mà, thật may thay cuối cùng ta cũng tìm được nàng, ta đã đúng, nàng chính là người con gái ta luôn gặp trong giấc mơ, nàng là chân thật, nàng thực sự tồn tại".
Hoa Y thở dài, trút đi hết nhưng suy tư trong lòng, đưa đôi tay, chạm vào tóc hắn nhẹ vuốt, tay kia đưa lên, ôm hắn vào lòng.
Cảm nhận thấy cánh tay tại eo cô càng siết chặt hơn, Hoa Y khẽ thì thầm: "Em ở đây rồi".
Trầm Cẩm Thanh rời khỏi hõm cổ cô, ánh mắt nhìn cô tràn ngập sự thành kính, cùng nồng đậm chấp niệm: "Ừ nàng đã ở đây".
Hoa Y sóng mắt luân chuyển, đôi mắt hắn thật đẹp, khiến cô như xoáy sâu vào đó, nhắm lại đôi mắt, dâng lên đôi môi, chạm vào môi hắn, thấy cánh môi hắn run rẩy, Hoa Y nhẹ tách mở, tiến công vào bên trong, cậy ra hàm răng, cùng lưỡi hắn dây dưa không dứt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


