Hoa Y thức dậy, sắp xếp một chút đồ đạc, chuẩn bị đến chỗ hẹn, vừa bước xuống nhà liền nhìn thấy Hạ Uyển Đồng.
"Tiểu Y, cậu quên mất chúng ta có hẹn với nhau sao?", Hạ Uyển Đồng vầng trán rịn ra chút mồ hôi, hướng cô hỏi, hẳn là đã đứng chờ ở đây đã lâu.
Hoa Y liếc nhìn cô nàng, nữ chủ lần này khiến cô có chút gai mắt, nàng ta hôm nay mặc áo len mỏng ở trên, phối cùng chân váy dài màu trắng, mang một vẻ đẹp dịu dàng, yếu ớt.
Cô cụp lại ánh mắt, nếu cô ta dịu dàng, yếu ớt như vẻ bề ngoài thì lúc đó khi nguyên chủ ngã xuống, hẳn sẽ sốt sắng đi tìm cô ấy, nhưng nguyên chủ đợi ở đó 3 ngày vẫn là không thấy người bạn thân này đến cứu.
Hoa Y khuôn mặt không nóng không lạnh trả lời: "Mình ngủ quên mất, tại sao không vào nhà ngồi?".
"Mình có nhấn chuông, nhưng không có ai mở cửa, mình nghĩ là cậu vẫn còn chưa dậy nên liền đứng đây", Hạ Uyển Đồng hướng cô giải thích, khuôn mặt nhìn cô cười, không chút để ý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


