Cùng một môn phái, họ có thể lạnh lùng nhìn nữ nhân lạ mặt bị bắt, nhưng đồng môn thì không.
Huống chi người kia lại giống Tô thánh nữ, ma đầu chắc chắn sẽ không giết.
Nhưng tên ma đầu này thì khác, hắn thường bắt tu sĩ nhân tộc luyện độc dược.
Bọn họ gào khóc phản kháng, nhưng vẫn tuyệt vọng nhìn đồng môn bị lôi đi.
Vu Tiêu nghe tiếng ồn cũng không tức giận, tâm trạng vui vẻ: “Thánh nữ của các ngươi đến chậm một ngày, sẽ có thêm một người chết. Ha ha ha!”
“Ma đầu! Kiếm tông chúng ta và các ngươi thề không đội trời chung!”
…
Ninh Cẩm Ngọc sống hơn 21 năm, đây vẫn là lần đầu tiên được người khác hầu hạ tắm rửa, thay áo, bôi thuốc và thoa hương cao.
Cơn đau trên người giảm đi không ít, nàng còn được thay cho bộ y phục xinh đẹp.
“Cô nương, không biết quý danh là gì?”
Nam nhân ở nơi này đều là yêu thú ăn thịt người không nhả xương, trái lại nhóm tỳ nữ lại cực kỳ dịu dàng.
“Ta tên Ninh Cẩm Ngọc. Các tỷ tỷ, vừa rồi vị Vu đại nhân đó nói muốn đưa ta cho bệ hạ, bệ hạ là ai vậy? Là thủ lĩnh của yêu tộc à?”
“Ha ha, Ninh cô nương, bệ hạ của chúng ta chính là chí tôn của ma giới, thống lĩnh cả hai giới yêu ma.”
Ninh Cẩm Ngọc được dìu từ bể tắm sang nội thất, ngồi trước gương đồng. Một tỳ nữ chải tóc cho nàng, người còn lại đánh chút phấn son lên má.
Nhìn gương mặt trong gương đồng, ngay cả nàng cũng bất ngờ. Bảo sao nàng chẳng có ký ức, gương mặt này đúng là gương mặt của nàng ở hiện đại.
Vừa mềm mại vừa thuần khiết, vừa rực rỡ lại nhu thuận, đầu mũi còn có một nốt ruồi nhạt, sinh động vô cùng.
“Tỷ tỷ, xin hỏi, bệ hạ tên là gì vậy?”
“Ninh cô nương, tên húy của bệ hạ không phải người hạ nhân như chúng ta có thể tùy tiện đàm luận.”
“…” Được rồi.
…
“Thất thần cái gì, theo ta vào.”
“…” Ninh Cẩm Ngọc đã thay y phục xong, luyến tiếc quay đầu nhìn hai tỳ nữ dịu dàng kia, rồi đành đi theo nữ nhân mặt mũi dữ tợn ấy sang một điện khác.
Đại điện rộng rãi, nguy nga mà trầm lạnh, toát lên một hơi thở âm u khiến người ta dựng tóc gáy.
Người dẫn đường chắc là tỳ nữ cấp cao hơn, vừa nhìn thấy nàng đã hừ lạnh lẩm bẩm: “Đúng là tiện nghi cho đám nhân tộc hạ đẳng các ngươi.”
“Đã được Vu đại nhân chọn hầu hạ bệ hạ thì ngoan ngoãn chút. Đừng tưởng có được chút ân sủng là có thể diễu võ dương oai. Đợi bệ hạ qua thời kỳ phát tình, tự biết mà cuốn xéo đi.”
Ai diễu võ dương oai.
“… Vâng.”
Đi lòng vòng một hồi, cuối cùng tới cửa một tẩm điện. Nữ nhân kia đứng lại, ánh mắt đầy oán độc nhìn Ninh Cẩm Ngọc: “Bệ hạ là của ta. Dù ngươi có chiếm được thân thể của người, cũng đừng mơ mộng quá nhiều.”
Vừa dứt lời, chẳng đợi Ninh Cẩm Ngọc kịp phản ứng, ả đã nhét mạnh một viên thuốc vào miệng nàng.
Ninh Cẩm Ngọc bị nghẹn, ho đến sắp đứt hơi. Khuôn mặt trắng nõn ho đến đỏ bừng, đuôi mắt ửng đỏ như bị nước thấm, trông đáng thương đến nao lòng.
Nhan Sanh nhìn dáng vẻ mong manh mềm mại ấy thì càng tức. Ả đường đường là công chúa yêu tộc, hao hết tâm tư vào hoàng cung ma tộc mấy tháng, cuối cùng chỉ được làm một tỳ nữ cấp cao.
Ả dùng hết sức, mạnh tay đẩy Ninh Cẩm Ngọc vào trong phòng rồi mới đóng cửa lại, xoay người rời đi.
Ninh Cẩm Ngọc bò dậy từ dưới đất, chỉ cảm thấy dược hiệu nhanh đến đáng sợ. Cơn ngứa từ bụng lan tràn khắp cơ thể, khiến nàng run rẩy khó chịu đến phát sợ.
May là trong phòng không có ai.
Nàng chống tay đứng lên, toàn thân nóng đến phát sốt lại ngứa ngáy khó nhịn. Đồ đạc trong phòng đa phần đều là sắc đen, sắp đặt chỉnh tề, toát lên sự thần bí lạnh lẽo.
Ngay cả chiếc giường cũng vậy.
Đây chắc chắn là xuân dược. Bây giờ nàng chỉ muốn cởi đồ.
Chẳng lẽ nàng thật sự phải làm lô đỉnh ở đây?
Không, thuốc bổ cái gì! Với phong cách của ma tộc, nàng chắc chắn sẽ bị ngủ xong rồi chết.
Đôi mắt Ninh Cẩm Ngọc mờ đi vì nóng, lảo đảo quan sát xung quanh rồi bò thẳng vào gầm giường. Bên dưới lạnh buốt, khí lạnh từ mặt đất xông lên, nàng véo mạnh vào chân mình, rồi men theo váy tự mò xuống dưới.
Vẫn không đủ.
Nàng run lẩy bẩy, nghe thấy tiếng thứ kia bò lên giường.
Nàng khó chịu đến mức vô thức cọ người, chưa kịp phản ứng thì cả người đã bị cái gì đó quấn lấy chân kéo mạnh ra khỏi gầm giường.
Đó là rồng!
Con hắc long khổng lồ cuộn mình trên giường, ánh mắt lạnh lẽo cao ngạo nhìn thiếu nữ bị đuôi rồng lôi ra nằm sõng soài trên đất.
Y phục của nàng xộc xệch, cả người đỏ bừng. Từ lúc nàng bước vào phòng, hắn đã ngửi thấy mùi hương ngọt lạ lẫm tỏa ra từ trên thân thể nhỏ bé ấy.
Toàn thân còn đang ngứa nóng, Ninh Cẩm Ngọc chẳng còn tâm trí sợ hãi. Nàng vô thức kẹp chân cọ cọ vào đuôi rồng đang cuốn lấy mình, rên khẽ: “Khó chịu quá…”
“…” Hắc long nhìn rõ mặt nàng. Hắn đang trong thời kỳ phát tình, ý thức vốn đã mơ hồ nên mới không nhận ra có người trốn dưới giường. Đôi mắt dần nổi lên chút giận dữ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



