“Nhân loại này là linh căn hệ thủy, đúng là niềm vui bất ngờ. Hai ngươi nhanh lên, bắt nàng ta dâng lên cho Ma Tôn.”
Nhan Lăng ra lệnh xong, hai con yêu lang liền cúi đầu tuân mệnh, nhìn thiếu nữ đang nằm bất động dưới đất, tay chân bị trói chặt, trên mặt lộ ra vẻ dâm tà khó lường.
Nhân loại xinh đẹp như vậy, mà đúng lúc tôn chủ cự long sắp bước vào kỳ phát tình, lại còn là linh căn hệ thủy, vừa hay có thể cùng Ma Tôn song tu, hắc hắc, còn hơn cả thánh nữ nhân tộc mà tôn chủ hằng nhung nhớ.
“Thống lĩnh, chúng thuộc hạ đi ngay.”
Hai yêu lang tìm một cái cáng, đặt nữ tử da thịt non mịn lên, rảo bước đến ma cung dâng bảo vật.
Trời đất quay cuồng, xóc nảy, oi bức, thật khó chịu.
Ninh Cẩm Ngọc bỗng mở mắt, nghiêng đầu liếc thấy một góc trời xanh, giây sau liền thấy yêu thú mình sói đầu người lực lưỡng, sợ hãi đến mức mặt mũi trắng bệch.
“WTF! Tỉnh dậy sốc luôn?”
Ninh Cẩm Ngọc hít sâu, muốn véo huyệt nhân trung, nhưng không còn sức. Cố gắng liếc nhìn, mới nhận ra mình bị trói như xác ướp, mặc một bộ váy lụa màu vàng nhạt chưa từng thấy, toàn thân dính máu, vài chỗ còn lấm lem bụi đất.
Xung quanh là rừng rậm um tùm, dù là ban ngày trời quang nhưng vẫn phảng phất hơi thở huyết tinh và âm u.
Lẽ nào là trò đùa của đám bạn diễn?
“Này, hai bạn học, đừng làm loạn nữa, thả tôi xuống mau, tôi không phải diễn viên, thả tôi ra!”
Yêu lang khiêng cáng tên Lâm Nghiệp nghe thấy tiếng ồn, quay đầu nhìn nữ tử trên cáng. Người đã tỉnh càng thêm xinh xắn động lòng, dù có bụi bẩn che mặt vẫn đẹp rung động lòng người, không thua gì hồ tộc.
Đáng tiếc nói năng linh tinh, chắc não hỏng rồi.
“Ồn quá, Ma Tôn chắc chắn không thích kẻ lắm lời. Lâm Huân, làm nàng ta im đi.”
Ninh Cẩm Ngọc chớp mắt, sợ hãi nhìn yêu lang giơ tay chém lên cổ mình. Ngay sau đó lại ánh sáng trắng lóa.
Được rồi, lại ngất.
“Tặc, ra tay nhẹ chút, lỡ sau này nàng ta là lô đỉnh của bệ hạ thì sao?”
Lâm Huân nắm nắm tay, mắng: “Sao không nói sớm.”
…
Đau quá, toàn thân đau nhức, như bị đánh rồi ném mạnh xuống đất vậy.
Ninh Cẩm Ngọc mở mắt, theo phản xạ nhìn quanh. May quá, không thấy hai con sói đầu người kia.
Còn chưa kịp mừng, lại nghe thấy tiếng khóc nức nở xung quanh. Nơi này tối đen không ánh sáng, đã có sói đầu người, chẳng lẽ còn có nữ quỷ?
Nàng theo phản xạ co rút người lại, vừa động thân, tiếng xích sắt kéo lê vang lên lanh lảnh, thì ra dây trói tay đã được tháo, đổi thành xiềng xích ở chân.
Nàng hít sâu, nghe tiếng khóc quanh mình, không giống giả. Chẳng lẽ đây là nhà lao?
“Ai đang khóc vậy? Xin hỏi đây là đâu?”
“Thôi cô nương, đừng khóc nữa, người mới hôm nay tỉnh rồi, cố gắng lên, thánh nữ sắp tới cứu chúng ta rồi.”
Cái quỷ gì vậy?
Sự sợ hãi dần tan, nhường chỗ cho tò mò. Ninh Cẩm Ngọc vừa xoa mấy chỗ đau, vừa cố trợn mắt nhìn xung quanh, nhưng vẫn quá tối, không thấy gì.
“Cô nương đừng sợ, bọn ta đều là nữ tu của Thiên Khải Kiếm Tông. Ma đầu bắt chúng ta vì muốn nhắm vào thánh nữ. Đợi Tô thánh nữ đến giết ma đầu, chúng ta sẽ được cứu.”
Kiếm tông, thánh nữ, ma đầu?
Xuyên không đã đủ xui xẻo…
Thông thường trong trường hợp này, thánh nữ là nữ chính, còn nàng là vai phụ nhãi nhép. Chỉ cần nằm im chờ truyện kết thúc là sống sót rồi nhỉ?
“Cô nương, có thể kể cho ta nghe về ma đầu và thánh nữ đó không?”
Ninh Cẩm Ngọc vừa hỏi xong thì một luồng ánh sáng chói lòa rọi vào, cánh cửa bị đẩy mở, địa lao âm u lập tức được chiếu sáng.
Người vừa trò chuyện với nàng bị giam cách đó vài mét, khác biệt là bọn họ sạch sẽ ngồi trong một phòng, còn nàng bị nhốt riêng, còn bị khóa xích.
“…” Vì sao! Phân biệt đối xử vậy!
Tên thị vệ mặt mũi tầm thường nịnh nọt chỉ tay về phía nàng.
Vu Tiêu nhìn thiếu nữ dơ bẩn cuộn tròn dưới đất, gương mặt kia nếu rửa sạch thì không tệ, nhìn kỹ có tám phần giống Tô Thanh Nguyệt.
Hắn liếm môi, hứng thú: “Làm tốt lắm. Tìm tỳ nữ đến tắm rửa trang điểm cho nàng ta, đưa đến tẩm điện của bệ hạ. Nhớ kỹ, đừng để nàng ta chạy mất.”
“!” Ninh Cẩm Ngọc trừng mắt, tai đỏ bừng, ai mà không hiểu lời đó nghĩa là gì? Chẳng lẽ nàng xuyên vào vai nữ phụ?
Hai tên thị vệ tiến đến mở xiềng xích, ra hiệu nàng đi theo.
Nàng sợ muốn chết, chẳng dám phản kháng. Trong tay họ có dao, nhìn kỹ tên gọi là Vu đại nhân kia, trên cổ còn có con nhện bám, ghê tởm quá.
Da đầu Ninh Cẩm Ngọc tê rần, rón rén bước theo hai tên thị vệ.
Vu Tiêu nhìn theo bọn họ đi xa, rồi quay sang đám nữ tử còn lại, ép sát, chọn một người xinh đẹp mang đi.
Thị vệ không nói hai lời liền mở cửa, dù sao đây là Tả hộ pháp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



