Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ nói: "Không có vấn đề gì lớn, những ngày này cố gắng không vận động mạnh, bôi thuốc đúng giờ, ba ngày sẽ khỏi."
Sau đó, bác sĩ đi lấy thuốc, trong phòng bệnh chỉ còn lại Thẩm Dao Dao và Cố Kỳ.
Cố Kỳ đỏ mặt lại xin lỗi: "Thật sự xin lỗi, khiến cậu bị thương rồi. Hay là... Chúng ta kết bạn WeChat đi, có vấn đề gì cậu liên hệ với mình."
Thẩm Dao Dao không từ chối, hai người trao đổi thông tin liên lạc xong thì bác sĩ cũng lấy thuốc về, dặn dò vài điều cần chú ý rồi cho họ về.
Cố Kỳ cẩn thận đỡ Thẩm Dao Dao: "Ký túc xá của cậu ở đâu, mình đưa cậu về nhé."
Không ngờ Cố Kỳ lại nghĩ cô là sinh viên đang đi học, Thẩm Dao Dao không nhịn được khẽ cười: "Tôi đã tốt nghiệp hai năm rồi, hôm nay chỉ về trường đi dạo thôi."
"Ồ... À?"
Cố Kỳ ngạc nhiên, rồi ngại ngùng nói: "Cậu... Cậu trông rất trẻ."
"Cảm ơn." Thẩm Dao Dao cười: "Cậu đưa tôi đến cổng đông là được, tôi gọi bạn đến đón rồi."
Đến cổng đông của trường, Thẩm Dao Dao từ chối lời đề nghị muốn đợi cùng của Cố Kỳ, bảo anh về trước, khi nào về đến nhà an toàn sẽ liên lạc với anh.
Cố Kỳ đành miễn cưỡng rời đi.
Nhìn bóng lưng anh, nụ cười trong mắt Thẩm Dao Dao dần nhạt đi.
Nếu không đoán sai, người đã giúp che giấu tin tức về cái chết của Thẩm Dao Dao trong cốt truyện gốc chính là Cố Kỳ, đối với anh và gia đình anh, đó chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
Thẩm Dao Dao vịn vào Phó Yến Thời, từ từ đứng dậy, một chân không thể dùng lực, đành phải nắm chặt cánh tay anh hơn.
Phó Yến Thời thấy vậy liền cúi người, luồn tay qua đầu gối cô mà bế bổng lên, Thẩm Dao Dao kêu lên một tiếng kinh ngạc, theo bản năng ôm lấy cổ anh: "Anh Tiểu Yến!"
"Đừng động đậy."
Phó Yến Thời cẩn thận đặt cô nằm ngửa trên ghế sau: "Em ở một mình anh không yên tâm, mấy ngày nay cứ ở chỗ anh đã."
Thẩm Dao Dao muốn từ chối, nhưng bị ánh mắt của anh chế ngự, những lời vừa đến miệng đành nuốt ngược lại.
Thế là Thẩm Dao Dao bắt đầu cuộc sống an nhàn không cần đi làm, có người chăm sóc, ăn uống không phải lo nghĩ.
Phó Yến Thời tuy tính cách lạnh lùng nhưng lại chăm sóc cô vô cùng chu đáo, đến mức Thẩm Dao Dao cũng phải cảm thán đây là người đàn ông tốt tuyệt vời nào vậy. Có một người như thế này bên cạnh, mà nguyên chủ lại còn để mắt đến Lệ Hành Châu, đúng là gu thẩm mỹ kỳ lạ.
Lại một ngày nữa, sau khi gửi lời hỏi thăm bày tỏ tình yêu với nam chính như thường lệ, Thẩm Dao Dao không còn dành thêm chút năng lượng nào cho anh ta nữa.
Tục ngữ có câu, khoảng cách tạo nên vẻ đẹp, cũng đến lúc nên lạnh nhạt với nam chính một thời gian rồi.
Tắt khung chat với Lệ Hành Châu, Thẩm Dao Dao cầm ly trà sữa trên bàn áp vào má, tìm góc chụp đẹp, để lộ nửa khuôn mặt tinh xảo, "tách", một bức ảnh tưởng chừng ngẫu nhiên nhưng đầy sự tính toán đã ra đời.
"Viên Viên, mình đã xếp hàng rất lâu, cuối cùng cũng mua được rồi! Vẫn còn lạnh, ngọt lắm, đợi mình về công ty sẽ mang cho cậu nha, Dao Dao yêu cậu."
Kiểm tra kỹ nội dung, Thẩm Dao Dao nhấn gửi, kèm theo bức ảnh vừa rồi cô cầm ly trà sữa, hoàn hảo!
Ở một bên khác, Cố Kỳ nhận được tin nhắn của Thẩm Dao Dao, phấn khích ngồi bật dậy khỏi giường, vội vàng nhấn vào khung chat, hiện ra trước mắt là một khuôn mặt trong sáng xinh đẹp, tim anh đập mạnh một nhịp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)