(Đại Đoàn Kết: Tờ tiền 10 tệ của Trung Quốc thời kỳ đó).
Tô Ninh gạt phắt tay Tô Đại Cường ra, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn xoe như chiếc bánh bao lộ rõ vẻ tức giận:
“Cha đừng có nói mấy lời đường mật ấy nữa. Cha nhìn lại xem nửa năm kể từ ngày mẹ con mất cha đã làm những trò gì, đợi đến lúc cha có con trai rồi thì con còn tin cha được nữa không?”
Đôi mắt to tròn đỏ hoe, từng giọt nước mắt như những hạt trân châu nối đuôi nhau lã chã rơi xuống.
Cảnh tượng này làm Tô Đại Cường xót xa đến thắt cả ruột gan.
Ông ta cuống cuồng giơ tay lau nước mắt cho Tô Ninh:
“Ái chà con gái ơi, đừng khóc, đừng khóc mà, cha sai rồi, là cha sai rồi.”
Ông ta nhích mông sang chiếc sô pha lớn nơi con gái đang ngồi, vòng tay bế bổng thân hình nhỏ bé vào lòng, đặt cô ngồi lên đùi mình rồi khẽ vỗ về lưng áo:
“Cha sai rồi, cha sai thật rồi.”
Nhìn dáng vẻ thiếu cảm giác an toàn của con gái, ông ta cắn răng hạ quyết tâm:
“Được rồi, cha đưa hết cho con, thế được chưa?”
Tô Ninh vừa quẹt nước mắt vừa nói:
“Thế cha đưa luôn đi, cha không được chỉ nói mồm đâu đấy.”
“Được được được, đưa, cha đưa hết cho con, nhưng để thong thả chút đã được không?”
Tô Ninh vừa định trừng mắt lườm tiếp thì Tô Đại Cường đã vội vàng giải thích:
“Con nghe cha nói đã, ngày mai cha sẽ đưa cho con ngay. Nhưng cha phải lắp cho phòng con một cái ổ khóa, rồi trong phòng con làm một cái tủ nhỏ có khóa ngoài mặt, lại phải đục một cái hốc bí mật trên tường nữa. Thỏ khôn thì phải có ba hang, ngày mai cha sẽ nhét tiền vào cái hốc bí mật đó cho con.”
Nghĩ đi nghĩ lại ông ta vẫn thấy không yên tâm:
“Nhưng con gái à, con phải hứa với cha là số tiền này tuyệt đối không được tiêu xài linh tinh đấy nhé.”
“Cha cứ yên tâm.”
Tô Ninh dùng tay áo lau sạch nước mắt trên mặt, sụt sịt mũi:
“Bây giờ con lớn rồi, con biết số tiền này quan trọng với con thế nào mà, con không tiêu bậy bạ đâu. Huống hồ mua kẹo với đồ hộp chẳng lẽ không cần phiếu chắc?
Hơn nữa, cha có tái hôn thì cha vẫn là cha của con, con muốn ăn cái gì con sẽ đòi cha.”
“Tiền của cha không được đưa hết cho người đàn bà kia đâu đấy, cha phải tự tích cóp lại nghe chưa.”
Xem ra con bé thực sự đã lớn rồi, cũng đã biết suy tính thiệt hơn, biết nghĩ xa nghĩ rộng rồi đấy.
Tô Đại Cường cảm thấy được an ủi đôi phần, nhưng đi kèm với đó là nỗi xót xa khôn nguôi.
Ông ta hiểu rõ sự trưởng thành này của con bé là do sự ra đi của người mẹ, và cũng do chính sự tắc trách không đáng tin cậy của mình suốt thời gian qua mà nên.
Tô Đại Cường ơi là Tô Đại Cường, mày đúng thật là cái thứ chẳng ra gì.
Ông ta vỗ nhè nhẹ vào lưng con gái:
“Yên tâm đi, cha tự biết chừng mực. Dì Vương của con tự có tiền, con bé kia lại là con liệt sĩ nên mỗi tháng đều có tiền trợ cấp, cộng thêm tiền tuất của cha nó nữa, ngoài việc ăn ở trong nhà mình ra thì căn bản chẳng cần chúng ta phải lo cái gì cả.
Sau này mỗi tháng cha sẽ đưa cho dì Vương của con mười lăm đồng tiền sinh hoạt phí, ngoài ra sẽ không đưa thêm đồng nào khác đâu.”
Tô Ninh bấy giờ mới yên lòng, xem ra lão cha cặn bã này đầu óc vẫn chưa đến mức lú lẫn.
Cô tuy từng đọc cuốn sách kia, nhưng khi câu chuyện trong truyện mở màn thì nữ chính đã tốt nghiệp cấp ba rồi, những chuyện thời thơ ấu chỉ được nhắc qua loa đại khái vài dòng.
Về sau nữ chính đi xuống nông thôn rồi không bao giờ quay trở về nữa, truyện cũng chẳng hề đả động gì đến cái gia đình này, thế nên cô chỉ có thể vừa đi vừa tự dò dẫm từng bước.
Chỉ cần lão cha cặn bã không hồ đồ thì cô có thể yên tâm lớn lên rồi.
Cô ban cho lão già một ánh mắt hài lòng:
“Coi như cha chưa lú lẫn, thế mới được chứ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



