Một lớn một nhỏ ngồi trên ghế sô pha, nghiêm túc nhìn nhau đối chất.
Tô Ninh cất giọng: “Người xưa có câu rất đúng, có mẹ kế thì sẽ có cha dượng. Bây giờ cha có hứa hẹn nhiều đến đâu đi nữa, nhưng đợi đến lúc người ta dọn vào ở rồi, hai người lại có con chung với nhau, đặc biệt nếu đó là một đứa con trai, thì thái độ của cha khi đó khó mà nói trước được.”
Tô Đại Cường vừa định mở miệng phân bua, Tô Ninh đã phóng ngay cho ông ta một ánh mắt sắc lẹm:
“Nghe con nói hết đã!”
Lưng Tô Đại Cường bất giác lại càng ưỡn thẳng hơn:
“Được rồi, đồng chí Tô Ninh.”
Tô Ninh gật đầu hài lòng.
Cha tuy cặn bã, nhưng được cái biết nghe lời.
“Các bà các thím xung quanh đều bảo rồi, tiền ở đâu thì tình cảm ở đó.
Toàn bộ số tiền mẹ con và cha tích cóp lại được, cha phải đưa hết cho con, bao gồm cả khoản tiền trợ cấp mà nhà máy bồi thường cho mẹ con.
Căn nhà này là do cả hai vợ chồng đều là công nhân nên được nhà máy phân cho, không thuộc sở hữu cá nhân.
Với tình hình của gia đình, cho dù lão già có tái hôn thì nhà máy cũng sẽ không thu hồi lại nhà.
Nhà cô vốn là căn hai phòng ngủ lớn được ngăn lại thành bốn phòng nhỏ.
Sở dĩ ngăn ra thêm hai gian nhỏ là để cha mẹ hai bên thỉnh thoảng có thể ghé qua ở.
Mạnh Hân Điềm dọn vào đây cũng sẽ không lấn chiếm không gian sinh hoạt của cô.
Ngoài mấy thứ đó ra, trong nhà này còn có cái gì vơ vét về tay được nữa không nhỉ?
Tô Ninh cố gắng lục lọi trong ký ức của nguyên chủ.
Cái nhà này đúng là chẳng còn gì nữa thật.
Vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy lão già đang ra sức nháy mắt ra hiệu.
Con gái ơi, cha được nói chưa thế?
Nhất thời Tô Ninh cũng chưa nghĩ ra thêm được gì, đành để sau này tính tiếp.
“Tạm thời chỉ có chừng đó thôi, sau này nhớ ra cái gì con sẽ nói với cha sau. Được rồi, cha nói đi.”
Tô Đại Cường thở phào một hơi dài.
Cuối cùng cũng được mở mồm rồi.
Ông ta khom lưng, nghiêng người ghé sát lại gần Tô Ninh:
“Cha bảo này con gái, điều kiện sau của con thì không thành vấn đề. Công việc đó là do mẹ con dùng cả mạng sống đổi lấy cho con, cha dù có súc sinh đến đâu cũng tuyệt đối không dám động vào. Nhưng mà cái điều kiện phía trước ấy…”
Lời còn chưa dứt, ông ta đã phải hứng trọn cái lườm tóe lửa của con gái.
“Kìa, đừng có nhìn cha như thế chứ.”
Ông ta giơ bàn tay to bè ra, khẽ xoa lên đôi mắt đang trừng trừng của con gái, bảo cô nhắm lại.
Ánh mắt này làm lão cha già nhìn mà chột dạ vô cùng.
“Cha đâu có bảo là không đưa cho con, nhưng con mới có tám tuổi đầu, không để ở chỗ cha thì con định cất ở đâu?
Bà ngoại tuy thương con thật, nhưng con nghĩ xem con có quan trọng bằng cậu hay mấy đứa anh em họ của con trong lòng bà không?
Một đống tiền lớn như thế, liệu chút tình thương bà ngoại dành cho con có vượt qua nổi thử thách của mấy tờ Đại Đoàn Kết* không?
Bà nội con cũng thế thôi, chưa kể bà nội còn trọng nam khinh nữ nữa.
Tuy bà cũng thương con đấy, nhưng tính ra còn chẳng bằng bà ngoại con đâu. Bà mà đã dở một đống lý lẽ cùn ra, rồi đường hoàng lấy tiền của con đi mua thịt cho mấy đứa cháu trai tẩm bổ thì con nhịn nổi không?
Con mà đem tiền gửi ở chỗ các bà ấy thì chẳng khác nào bánh bao thịt ném cho chó.
Con cứ yên tâm, đợi con lớn thêm chút nữa, tầm mười lăm mười sáu tuổi thôi là cha cũng yên tâm giao hết cho con rồi. Giờ mà đưa cho con, chẳng phải con lại đem đi mua kẹo sữa Thỏ Trắng với hoa quả đóng hộp hết hay sao.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



