Cũng chính vì điều này mà Tô Ninh thực sự rất thích dắt Mạnh Hân Điềm đi cùng mỗi khi ra ngoài.
Mạnh Hân Điềm được Tô Ninh dẫn đi cũng có lý do chính đáng để không phải ru rú ở nhà giúp việc cho Vương Thúy Lan.
Vương Thúy Lan không muốn chọc giận Tô Ninh nên chỉ đành cắn răng đồng ý.
Tô Ninh cũng không phải người thích ăn mảnh, như lần này, món đồ bất ngờ tìm được trực tiếp đổi ra tiền và phiếu, cô liền chia cho Mạnh Hân Điềm một phần.
Hai tay Mạnh Hân Điềm run lên bần bật: “Cho… cho chị thật sao?”
Tô Ninh đang ngậm viên kẹo sữa Thỏ Trắng trong miệng, khẽ gật đầu: “Ừm hứ.”
“Cho chị thật á, nhiều thế này cơ mà?”
Mạnh Hân Điềm không dám tin vào mắt mình.
Đây là hai tờ Đại Đoàn Kết lận đấy, phải biết rằng tiền lương cả tháng của một vài công nhân thời vụ còn chưa nổi hai mươi đồng.
Tô Ninh gật đầu khẳng định: “Phải, cho chị đấy, tự mà cất giấu cho kỹ vào. Bản tính mẹ chị thế nào chị tự hiểu rõ rồi đấy, để bà ta mà biết thì chị đừng hòng giữ lại được xu nào.”
Mạnh Hân Điềm nghẹn ngào vì quá đỗi cảm động.
Ninh Ninh quá tốt bụng rồi.
Rõ ràng mình là của nợ do mẹ kế mang tới, vậy mà em ấy chẳng những không nhắm vào mình mà còn giúp đỡ mình, giải thoát mình khỏi sự bóc lột của bà mẹ độc hại, lại còn dạy mình cách phản kháng, cách yêu thương bản thân.
Từ “mẹ độc hại” này cũng là cô bé học lỏm được từ Ninh Ninh, bởi vì Ninh Ninh lúc nào cũng gọi chú Tô là “lão cha cặn bã”.
Ninh Ninh đối xử với mình tốt như vậy, sau này mình nhất định phải toàn tâm toàn ý đối tốt với Ninh Ninh nhiều hơn nữa…
Tô Ninh bị Mạnh Hân Điềm ôm mà cảm thấy bất đắc dĩ vô cùng.
Cái cô nàng nữ chính ngốc nghếch này.
Mình mượn vận may của cô nàng để kiếm chác lợi lộc, trừ đống vàng bạc châu báu ra, chỉ tính riêng tiền và phiếu thôi thì chia cho cô nàng chút số lẻ mà đã cảm động đến mức này rồi.
Đúng là quá dễ lừa.
Dạo này con bé đối xử với mình tốt cực kỳ, nếu không phải mình ra sức ngăn cản thì khéo đến cả quần lót của mình con bé cũng tranh giặt hộ rồi.
Hết cách thật sự…
Sao tự dưng mình lại được trải nghiệm cái cảm giác sung sướng của nam chính thế này nhỉ?
“Khụ khụ, chị buông tôi ra đi. Giữa ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật thế này mà ôm ôm ấp ấp, ra cái thể thống gì nữa.”
Mạnh Hân Điềm biết Ninh Ninh đang ngượng, liền cười hì hì buông Tô Ninh ra, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay cô không rời.
Tô Ninh chỉ biết thở dài bất lực.
Biết làm sao bây giờ?
Sức hút nhân cách của mình quá lớn, đến cả nữ chính cũng bị mình chinh phục mất rồi.
Vui ghê cơ.
“Đi thôi, tôi dẫn chị ra tiệm ăn quốc doanh ăn tươi một bữa.”
Trong nhà chỉ có hôm đầu tiên là Vương Thúy Lan tự bỏ tiền và phiếu của bà ta ra làm hai bữa thịt kho tàu, về sau cũng ăn uống đạm bạc như bao nhà khác, mỗi tháng chỉ ăn hai ba bữa thịt cho đỡ gây chú ý.
Mỗi lần thèm ăn, Tô Ninh đều tự cầm tiền và phiếu ra tiệm ăn quốc doanh.
Người làm việc ở tiệm ăn quốc doanh hầu như đều nhẵn mặt cô, dù sao mẹ ruột cũng là người tháo vát có tiếng, nên việc Tô Ninh tự có tiền và phiếu đi ăn thịt kho tàu chẳng khiến ai phải ngạc nhiên.
Tô Ninh cũng không dám đi thường xuyên.
Dù sao sống ở thời đại này, cứ cẩn thận dè dặt một chút vẫn hơn.
Thấm thoắt đã đến ngày Tô Ninh phải đi khai giảng.
Đến lúc này Tô Ninh mới chợt nhớ ra, nữ chính vẫn chưa được đi học.
Hồi cha cô bé còn sống, mỗi lần về quê thăm nhà đều ra sức tranh đấu cho Mạnh Hân Điềm được đến trường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)